Đối sánh từ ngữ, biện pháp tu từ trong Hương rừng Cà Mau và Cánh đồng bất tận

Phân tích nét đặc sắc về từ ngữ, biện pháp tu từ đậm chất Nam Bộ trong hai tác phẩm kinh điển Hương rừng Cà Mau và Cánh đồng bất tận.

Chuyên ngành

Văn học Việt Nam

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn
93
1
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Nghệ thuật ngôn từ trong tác phẩm Sơn Nam và Nguyễn Ngọc Tư

Nghệ thuật ngôn từ là một trong những yếu tố quan trọng nhất để phân biệt phong cách sáng tác của các nhà văn. Sơn Nam và Nguyễn Ngọc Tư, mặc dù thuộc hai thế hệ khác nhau, đều là những cây bút xuôi văn nổi tiếng của đất Nam Bộ. Cả hai tác giả đều thể hiện sự độc đáo trong cách sử dụng ngôn từ, từ cách chọn lựa từ vựng cho đến cách xây dựng câu văn. Sự khác biệt trong ngôn ngữ nghệ thuật của họ không chỉ nằm ở số lượng từ ngữ mà còn ở cách thức sử dụng và ý nghĩa của chúng. Việc nghiên cứu ngôn từ trong Hương rừng Cà Mau và các tác phẩm khác của Sơn Nam sẽ giúp ta hiểu rõ hơn về phong cách riêng của ông.

1.1. Đặc điểm ngôn từ của Sơn Nam

Sơn Nam được biết đến với lối văn rắc rối Nam Bộ đầy sinh động và thực tế. Ngôn từ của ông phản ánh đúng bản chất của phương ngữ Nam Bộ, từ đó tạo nên tính xác thực trong các tác phẩm. Những từ vựng đặc trưng mà Sơn Nam sử dụng không chỉ làm phong phú ngôn ngữ mà còn tạo ra sức sống và tính gần gũi với độc giả.

1.2. Sự tương đồng và khác biệt trong cách dùng từ

Mặc dù cùng sáng tác ở vùng Nam Bộ, Sơn Nam và Nguyễn Ngọc Tư có những khác biệt trong cách xử lý ngôn từ. Sơn Nam thường sử dụng những từ địa phương một cách tự nhiên, trong khi Nguyễn Ngọc Tư lại kết hợp giữa ngôn ngữ bình dânngôn ngữ nghệ thuật một cách tinh tế hơn.

II. Phương ngữ Nam Bộ trong ngôn từ sáng tác

Phương ngữ Nam Bộ là một yếu tố nổi bật trong các tác phẩm văn xuôi của vùng đất này. Những đặc điểm về từ vựng vùng-ngữ nghĩa không chỉ giúp tái hiện đúng không gian địa phương mà còn thể hiện nhận thức sâu sắc của nhà văn về cộng đồng người dân. Các nghiên cứu trước đây đã chỉ ra rằng phương ngữ Nam Bộ có những khác biệt rõ rệt so với các phương ngữ khác ở Việt Nam. Sự sử dụng phương ngữ trong Hương rừng Cà Mau và các tác phẩm khác của Sơn Nam là một biểu hiện điển hình của việc vận dụng ngôn từ bản địa để tăng tính sống động cho tác phẩm.

2.1. Các đặc trưng ngữ âm của phương ngữ Nam Bộ

Ngữ âm là một trong những yếu tố chính phân biệt phương ngữ Nam Bộ với các khu vực khác. Cách phát âm đặc trưng này được phản ánh qua cách viết và cách sử dụng từ vựng trong các tác phẩm văn học. Những đặc điểm về âm thanh này tạo nên một sắc thái riêng trong ngôn từ sáng tác.

2.2. Từ vựng địa phương và ý nghĩa trong tác phẩm

Từ vựng vùng là những từ chỉ sử dụng hoặc có ý nghĩa khác trong phương ngữ Nam Bộ. Sơn Nam sử dụng những từ này một cách khéo léo để tạo nên bức tranh sống động về cuộc sống và con người Nam Bộ. Điều này làm cho ngôn từ trong tác phẩm trở nên độc đáo và dễ nhận diện.

III. Phương pháp nghệ thuật trong xử lý ngôn từ

Phương pháp nghệ thuật mà Sơn Nam và Nguyễn Ngọc Tư áp dụng trong việc xử lý ngôn từ là rất đa dạng. Từ việc sử dụng ẩn dụ, so sánh đến nhân hóa, các nhà văn này đều cho thấy sự thành thạo trong việc khai thác tiềm năng của ngôn từ. Nghệ thuật ngôn từ không chỉ nằm ở mức độ từ vựng mà còn ở mức độ cấu trúc câu văn, cách tổ chức nội dung. Những kỹ thuật sáng tác này giúp các tác phẩm trở nên cuốn hút và có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đối với độc giả.

3.1. Ẩn dụ và so sánh trong ngôn từ sáng tác

Ẩn dụso sánh là những phương pháp nghệ thuật thường xuyên được sử dụng. Qua những hình ảnh ẩn dụ sâu sắc, ngôn từ trong tác phẩm trở nên giàu hình ảnh và tăng thêm chiều sâu tư tưởng. Các so sánh được xây dựng một cách tự nhiên, phù hợp với từ vựng bản địa.

3.2. Nhân hóa và những kỹ thuật khác

Nhân hóa là kỹ thuật tạo sự gần gũi, làm cho các sự vật trở nên có tính chất nhân văn. Trong Hương rừng Cà Mau, Sơn Nam sử dụng nhân hóa một cách tinh tế để làm sống động những ngôn từ mô tả thiên nhiên và cuộc sống quanh quẩn.

IV. Ý nghĩa của việc nghiên cứu ngôn từ trong văn học đương đại

Việc nghiên cứu ngôn từ trong các tác phẩm của Sơn Nam và Nguyễn Ngọc Tư không chỉ giúp ta hiểu rõ hơn về phong cách sáng tác của những nhà văn này mà còn phản ánh sự biến đổi của tiếng Việt trong dòng chảy của đời sống và văn học. Ngôn từ là một đơn vị có sự thay đổi thường xuyên nhất trong hệ thống ngôn ngữ, và sự thay đổi này được tìm thấy cả trong ngôn ngữ bình dân lẫn ngôn ngữ nghệ thuật. Hiểu biết sâu sắc về ngôn từ sẽ giúp ta nắm bắt được những vấn đề đặt ra trong văn học đương đại, từ đó góp phần phát triển lý thuyết văn họcngôn ngữ học ở Việt Nam.

4.1. Phản ánh sự phát triển của tiếng Việt

Qua việc so sánh ngôn từ giữa hai nhà văn thuộc hai giai đoạn khác nhau cùng sáng tác trên một vùng đất, ta có thể thấy rõ sự biến đổi của tiếng Việt. Những từ vựng mới xuất hiện hoặc có ý nghĩa khác giúp ta nhận ra xu hướng phát triển của ngôn ngữ.

4.2. Đóng góp cho lý thuyết văn học hiện đại

Những kết luận rút ra từ việc nghiên cứu ngôn từ sẽ có ý nghĩa quan trọng cho lý thuyết văn học đương đại. Sự hiểu biết về cách các nhà văn xử lý ngôn từ giúp làm sáng tỏ nhiều vấn đề trong văn học hiện đại và cung cấp những góc nhìn mới về phong cách sáng tác.

22/12/2025
Từ ngữ và biện pháp tu từ trong hương rừng cà mau và cánh đồng bất tận

Trích đoạn nội dung tài liệu

S¬n Nam vµ NguyÔn Ngäc T- tuy thuéc hai thÕ hÖ nhµ v¨n kh¸c nhau, nh-ng ®Òu lµ hai c©y bót v¨n xu«i næi tiÕng cña ®Êt Nam Bé. T¸c phÈm cña S¬n Nam vµ NguyÔn Ngäc T- ch¾c ch¾n cã nh÷ng nÐt t-¬ng ®ång vµ dÞ biÖt vÒ c¸c ph-¬ng diÖn: c¶m høng, ®Ò tµi, néi dung t- t-ëng, bót ph¸p nghÖ thuËt, c¸ch sö dông ng«n ng÷… BÊt cø cÊp ®é nµo trong ng«n ng÷ nghÖ thuËt cña hä còng ®Òu lµ vÊn ®Ò cã thÓ ®èi s¸nh ®Ó rót ra nh÷ng kÕt luËn cã ý nghÜa. Trong c¸c cÊp ®é ng«n ng÷ thuéc mét thø tiÕng, tõ ng÷ lµ ®¬n vÞ cã sù thay ®æi th-êng xuyªn nhÊt. Sù thay ®æi nµy kh«ng chØ diÔn ra ë mÆt sè l-îng, mµ cßn thÓ hiÖn ë mÆt nghÜa trong hµnh chøc cña tõ.

T×nh h×nh nµy ®-îc ph¶n ¸nh c¶ trong ng«n ng÷ ®êi sèng, ng«n ng÷ phi nghÖ thuËt lÉn trong ng«n ng÷ nghÖ thuËt. §èi s¸nh vÒ mÆt tõ ng÷ gi÷a hai nhµ v¨n thuéc hai giai ®o¹n kh¸c nhau cïng s¸ng t¸c trªn mét vïng ®Êt sÏ cho ta nh÷ng d÷ kiÖn bæ Ých, tõ ®ã, phÇn nµo thÊy ®-îc sù biÕn ®æi cña tiÕng ViÖt trong dßng ch¶y cña ®êi sèng vµ v¨n häc; ®ång thêi còng tõ ®ã, nhËn ra mét sè biÓu hiÖn trong phong c¸ch ng«n ng÷ cña S¬n Nam vµ NguyÔn Ngäc T-. HiÖn nay, v¨n xu«i ViÖt Nam ®ang vËn ®éng theo h-íng ®æi míi vÒ h×nh thøc, thi ph¸p. §· cã kh«ng Ýt t×m tßi thÓ nghiÖm vÒ c¸ch tiÕp cËn hiÖn thùc, vÒ thÓ lo¹i, ng«n ng÷… Riªng trong c¸ch xö lÝ ng«n ng÷ cña c¸c nhµ v¨n, kh©u sö dông tõ ng÷ cho thÊy cã nh÷ng vÊn ®Ò ®¸ng quan t©m.

ViÖc nghiªn cøu thÊu ®¸o tõ ng÷ trong c¸c t¸c phÈm cña S¬n Nam vµ NguyÔn Ngäc T- sÏ gióp soi tá mét sè vÊn ®Ò ®Æt ra trong v¨n häc ®-¬ng ®¹i. ViÖc nghiªn cøu ph-¬ng ng÷ Nam Bé vÒ mÆt lý thuyÕt Cho ®Õn nay ®· cã kh«ng Ýt nh÷ng c«ng tr×nh nghiªn cøu vÒ tõ ng÷, c¶ b×nh diÖn lý thuyÕt lÉn b×nh diÖn hµnh chøc. Riªng vÒ ph-¬ng ng÷ tiÕng ViÖt, trong ®ã cã ph-¬ng ng÷ Nam Bé, mét sè c«ng tr×nh bµi viÕt ®· ®Ò cËp ®Õn. Víi bµi viÕt 1 Thö bµn vÒ mét vµi ®Æc ®iÓm trong ph-¬ng ng÷ Nam Bé, NguyÔn Kim Th¶n ®· cã nh÷ng t×m hiÓu b-íc ®Çu vÒ mét ®Æc ®iÓm trong ph-¬ng ng«n mµ ng-êi miÒn Nam sö dông.

Trong ®ã t¸c gi¶ ®· ®-a ra vµ chøng minh mét sè biÓu hiÖn kh¸c biÖt cña ph-¬ng ng«n Nam Bé so víi ph-¬ng ng«n B¾c Bé ë b×nh diÖn ng÷ ©m, tõ vùng, ng÷ ph¸p. Tuy nhiªn, bµi viÕt chØ dõng l¹i ë mét vµi ®Æc ®iÓm rót ra trªn c¬ së t- liÖu Ýt ái quan s¸t ®-îc b»ng ph-¬ng ph¸p trùc quan qua ng«n ng÷ giao tiÕp cña mét sè ng-êi Nam Bé sèng ë ®Êt Hµ thµnh [57]. Bµi viÕt MÊy nhËn xÐt b-íc ®Çu vÒ nh÷ng kh¸c biÖt tõ vùng - ng÷ nghÜa gi÷a ph-¬ng ng÷ miÒn Nam vµ ng«n ng÷ toµn d©n cña hai t¸c gi¶ NguyÔn §øc D-¬ng vµ TrÇn ThÞ Ngäc Lan (1983) nh»m môc ®Ých “thö nªu lªn mét sè kh¸c biÖt ®¸ng kÓ vÒ mÆt tõ vùng - ng÷ nghÜa cña mét trong nh÷ng ph­¬ng ng÷ lín tiÕng ViÖt” [16, tr. Tuy bµi viÕt chØ nªu mét sè nÐt lín vÒ sù kh¸c biÖt tõ vùng - ng÷ nghÜa cña ph-¬ng ng÷ miÒn Nam so víi ng«n ng÷ toµn d©n vµ cßn nhiÒu ®iÓm ch-a ®-îc m« t¶ kü, nh-ng ®©y lµ mét t- liÖu bæ Ých vÒ tiÕng ®Þa ph-¬ng cho nh÷ng ng-êi quan t©m nghiªn cøu ph-¬ng ng÷.

Cuèn Sæ tay ph-¬ng ng÷ Nam Bé do t¸c gi¶ NguyÔn V¨n ¸i chñ biªn ®· ra ®êi n¨m 1987 (n¨m 1994, cuèn s¸ch ®-îc chØnh söa vµ in thµnh Tõ ®iÓn ph-¬ng ng÷ Nam Bé). Víi c«ng tr×nh nµy, lÇn ®Çu tiªn ph-¬ng ng÷ Nam Bé ®-îc ®iÒu tra, nghiªn cøu vµ c«ng bè kÕt qu¶ d-íi d¹ng mét tõ ®iÓn. Trªn c¬ së luËn ¸n tiÕn sÜ ®-îc b¶o vÖ n¨m 1993, ®Õn n¨m 1995, TrÇn ThÞ Ngäc Lang ®· cho ra ®êi c«ng tr×nh Ph-¬ng ng÷ Nam Bé. Nh÷ng kh¸c biÖt vÒ tõ vùng - ng÷ nghÜa so víi ph-¬ng ng÷ B¾c Bé.

§©y lµ mét ®Ò tµi ®i s©u vµo t×m hiÓu ph-¬ng ng÷ Nam Bé trªn c¬ së so s¸nh víi ph-¬ng ng÷ B¾c Bé. Trong ®ã, t¸c gi¶ tËp trung kh¶o s¸t vÒ ng÷ ©m, ng÷ nghÜa cña c¸c líp tõ Nam Bé theo h-íng chØ ra nh÷ng nÐt kh¸c biÖt. N¨m 2004, trong cuèn Ph-¬ng ng÷ häc tiÕng ViÖt, Hoµng ThÞ Ch©u còng ®Ò cËp ®Õn ph-¬ng ng÷ Nam Bé khi t¸c gi¶ nãi vÒ c¸c vïng ph-¬ng ng÷. Gi¶i thÝch vÒ c¸c vïng ph­¬ng ng÷, t¸c gi¶ kh¼ng ®Þnh: “Cã nh÷ng vïng cã rÊt nhiÒu thæ ng÷ nh- vïng ch©u thæ s«ng Hång, l¹i cã nh÷ng n¬i hÇu nh- kh«ng cã thæ ng÷, 2 c¶ vïng bao gåm mét diÖn tÝch mªnh m«ng nãi mét ph-¬ng ng÷ thèng nhÊt nh- ®ång b»ng Nam Bé” [10].

Nh÷ng c«ng tr×nh nghiªn cøu vÒ ph-¬ng ng÷ Nam Bé mµ chóng t«i ®iÓm qua trªn ®©y, dï sè l-îng ch-a ph¶i lµ nhiÒu, song còng cho thÊy vïng ph-¬ng ng÷ nµy ®· thu hót sù quan t©m nhÊt ®Þnh cña giíi ViÖt ng÷ häc. Mét sè vÊn ®Ò c¬ b¶n vÒ mét vïng ph-¬ng ng÷ còng ®· ®-îc lµm s¸ng tá trong nh÷ng c«ng tr×nh, bµi viÕt Êy. VÒ thùc tiÔn nghiªn cøu ng«n ng÷ trong t¸c phÈm cña S¬n Nam vµ NguyÔn Ngäc T- 2. T×nh h×nh nghiªn cøu ng«n ng÷ trong t¸c phÈm cña S¬n Nam Ng«n ng÷ trong t¸c phÈm cña S¬n Nam lµ mét trong nh÷ng ph-¬ng diÖn ®-îc nhiÒu nhµ nghiªn cøu quan t©m.

Trong bµi viÕt S¬n Nam, «ng giµ Ba Tri cña §ång b»ng Nam Bé, NguyÔn M¹nh Trinh ®· nhËn xÐt: lèi v¨n cña S¬n Nam lµ lèi v¨n: “rÆc rßng Nam Bé”. Theo t¸c gi¶ ®Æc tr­ng Nam Bé trong s¸ng t¸c cña S¬n Nam to¸t lªn “tõ suy t­ ®Õn ng«n ng÷”, “dï t¶ c¶nh thµnh thÞ hay th«n quª, còng lét t¶ ®-îc mét tÝnh c¸ch riªng, dÔ lµm ng-êi ®äc liªn t­ëng vµ chia sΔ [71]. Víi t- c¸ch lµ mét ®éc gi¶ yªu thÝch v¨n phong S¬n Nam, NguyÔn M¹nh Trinh cho r»ng: “khi cßn trÎ, hay lóc ®· giµ, ®äc v¨n «ng t«i vÉn thÊy cã c¶m gi¸c ®-îc nãi chuyÖn víi mét «ng giµ Ba Tri cã lóc chÊt ph¸c nh­ng nhiÒu khi s¾c s¶o” [71]. Huúnh C«ng TÝn trong bµi viÕt Nhµ v¨n S¬n Nam - Nhµ Nam Bé häc còng ®Ò cËp ®Õn ng«n ng÷ trong t¸c phÈm S¬n Nam.

Theo t¸c gi¶, ng«n ng÷ lµ mét trong nh÷ng ph-¬ng diÖn lµm nªn thµnh c«ng cho t¸c phÈm cña nhµ v¨n S¬n Nam vµ lµ t- liÖu quÝ gi¸ ®Ó c¸c nhµ nghiªn cøu t×m hiÓu nh÷ng vÊn ®Ò vÒ Nam Bé. Theo t¸c gi¶, “¤ng lµ ng-êi am hiÓu nhiÒu vÊn ®Ò cña Nam Bé; biÕt râ t©m lÝ, tÝnh c¸ch con ng-êi Nam Bé. C¸c s¸ng t¸c cña «ng ®· gióp Ých rÊt nhiÒu cho viÖc nghiªn cøu nh÷ng vÊn ®Ò cña Nam Bé tõ nhiÒu ph­¬ng diÖn: “lÞch sö, v¨n ho¸, x· héi, phong tôc, tËp qu¸n, lÔ héi, ph-¬ng ng÷, ngµnh nghÒ. ChÝnh v× thÕ, Huúnh C«ng TÝn tr©n träng gäi «ng lµ “Nhµ Nam Bé häc”.

3 Trong bµi Vïng ®Êt Nam Bé trong v¨n ch-¬ng S¬n Nam, Minh NguyÖt ngîi ca: “NÕu ai ®· tõng ®äc qua t¸c phÈm cña bËc l·o thµnh nhµ v¨n S¬n Nam, ®Òu ph¶i c«ng nhËn r»ng, trong nh÷ng c©u chuyÖn kÓ vÒ rõng nói U Minh, ®Çy nh÷ng c©u chuyÖn bµng b¹c vµ th¾m ®­îm t×nh ng­êi”. §Æc biÖt, ë bµi viÕt nµy, t¸c gi¶ ®· ®Ò cËp ®Õn ng«n ng÷ trong s¸ng t¸c cña S¬n Nam. §ã lµ thø ng«n ng÷ méc m¹c, biÓu hiÖn t©m hån, tÝnh c¸ch Nam Bé còng còng rÊt ®çi méc m¹c, gi¶n dÞ: “Nh÷ng ¸ng v¨n cña «ng, kÓ qua vÒ nh÷ng mÉu ®èi tho¹i vôn vÆt, vÒ chuyÖn ®êi cña nh÷ng ng-êi d©n Nam Bé, nãi lªn t©m hån méc m¹c, ®¬n s¬, nh-ng ®Çy g¾n bã. Ngßi bót cña «ng thËt tµi ba, lµm thÈm thÊu c¶ t©m hån, lµm ng-êi ®äc muèn bËt khãc tr-íc nçi ®au th-¬ng cña mét thêi khai hoang ë vïng ®Êt ©m u cña ng-êi d©n Nam Bé” [45].

Ngoµi ra, cßn ph¶i kÓ ®Õn bµi S¬n Nam vµ t×nh quª h-¬ng Nam Bé cña Trµng Thiªn, bµi Nhµ v¨n S¬n Nam - nhµ v¨n ®ång quª [20] cña Ng« Hµ. C¸c t¸c gi¶ còng ®· cã nh÷ng nhËn xÐt b-íc ®Çu vÒ ®Æc tr-ng ng«n ng÷ v¨n xu«i S¬n Nam. Nh-ng còng nh- mét sè nhµ phª b×nh mµ chóng t«i ®· nh¾c trªn ®©y, Trµng Thiªn vµ Ng« Hµ ch-a ®i vµo ph©n tÝch cô thÓ ®Æc tr-ng ng«n ng÷ v¨n xu«i cña S¬n Nam. Tæng quan nh÷ng nghiªn cøu vÒ ng«n ng÷ v¨n xu«i S¬n Nam cã thÓ thÊy, c¸c t¸c gi¶ ®· ®Ò cËp ®Õn ®Æc tr-ng ng«n ng÷ trong s¸ng t¸c cña S¬n Nam, ®ã lµ ng«n ng÷ ®Ëm chÊt Nam Bé.

Tuy nhiªn, c¸c nhËn xÐt chñ yÕu mang tÝnh chÊt ph¸t hiÖn d-íi d¹ng nh÷ng nhËn xÐt kh¸i qu¸t lång ghÐp trong bµi viÕt bµn vÒ néi dung t¸c phÈm cña nhµ v¨n S¬n Nam. Nh- vËy, ®Õn nay ch-a cã t¸c gi¶ nµo ®i vµo nghiªn cøu cô thÓ vµ cã hÖ thèng c¸c vÊn ®Ò thuéc ng«n ng÷ trong s¸ng t¸c cña nhµ v¨n nµy. MÆc dï thÕ, ®ã lµ nh÷ng tiÒn ®Ò quan träng ®Ó chóng t«i tËp trung kh¶o s¸t mét c¸ch hÖ thèng c¸c ®Æc ®iÓm c¬ b¶n cña ng«n ng÷ truyÖn ng¾n S¬n Nam. Trong luËn v¨n nµy, chóng t«i sÏ ®i s©u kh¶o s¸t, t×m hiÓu vÒ nh÷ng líp tõ vµ c¸c biÖn ph¸p nghÖ thuËt trong t¸c phÈm cô thÓ cña S¬n Nam: tËp truyÖn H-¬ng rõng Cµ Mau, trong sù ®èi s¸nh víi tËp C¸nh ®ång bÊt tËn cña NguyÔn Ngäc T-.

T×nh h×nh nghiªn cøu ng«n ng÷ trong t¸c phÈm cña NguyÔn Ngäc T- NguyÔn Ngäc T- lµ mét nhµ v¨n trÎ cña vïng ®Êt Nam Bé. T¸c phÈm NguyÔn Ngäc T- kh«ng chØ thu hót ng-êi ®äc ë chÊt nh©n v¨n ®Ëm ®µ, mµ cßn ë thø ng«n ng÷ rÊt riªng to¸t ra tõ mçi thiªn truyÖn. §©y lµ lý do c¾t nghÜa t¹i sao kh«ng Ýt nhµ phª b×nh quan t©m ph-¬ng diÖn nµy trong s¸ng t¸c cña nhµ v¨n trÎ ®Êt Cµ Mau. Trong bµi viÕt NguyÔn Ngäc T-, ®Æc s¶n miÒn Nam, TrÇn H÷u Dòng ®¸nh gi¸ kh¸i qu¸t ng«n ng÷ trong s¸ng t¸c cña NguyÔn Ngäc T­: “NÕu b¹n lµ ng­êi Nam, vµ nhÊt lµ nÕu b¹n ®· xa quª h-¬ng l©u n¨m, th× chØ nh÷ng ch÷ mµ NguyÔn Ngäc T- dïng còng ®ñ lµm b¹n sèng l¹i nh÷ng ngµy th¬ Êu xa x«i Êy.

Tõ vùng cña NguyÔn Ngäc T- kh«ng quÝ ph¸i hay ®éc s¸ng (.) nh-ng, ®èi nghÞch ®ã lµ mét tõ vùng d©n d· lÊy th¼ng tõ cuéc sèng chung quanh”. Cïng quan niÖm víi TrÇn H÷u Dòng, Huúnh C«ng TÝn trong bµi NguyÔn Ngäc T- - nhµ v¨n trÎ Nam Bé còng nhËn thÊy ë NguyÔn Ngäc T- kh¶ n¨ng ng«n ng÷ ®iªu luyÖn.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ