UPPSALA UNIVERSITÉT & UNIVERSITY OF ECONOMICS & BUSI} UPPSALA UNIVERSITET DEVELOPMENT OF FOSTER CARE SERVICE FOR CHILDREN IN SPECIAL CIRCUMSTANCES IN VIETNAM A Comparative Study on the Legislation, Policy and Practice of Foster care for Children in Sweden, China and Vietnam Authors: Phan Minh Chau, MPPM Intake 3 Chir Đức Toàn, MPPM Intake 4B Supervisor: Dr. Sven Jungerhem Local supervisor: Dr. Pham Vũ Thắng Class: MPPM, Intake 3 - Group 9 Hà Nội, January 2012 Every child deserves a home of his own - Harry Holt - ACKNOWLEDGEMENTS With utmost appreciation, we would like to acknowledge the continuous guidance and constructive supervision from our supervisors Mr. Sven Jungerhem and Mr. Pham Vu ‘Thang. Special thanks to the respondents who were willing to participate in this study. We would like to thank all the individuals who participated in the interviews and contributed to the results of this research. We would like to extend our gratitude to all the lecturers in the Master Programme on Public Management, particularly Mr. Do Tien Long and Mr. Nguyen Ngoc Thang, and the programme coordinator Ms. Nguyen Phuong Lan. This study is dedicated to our families who always support us! we ABSTRACT Aim: As many research show that institutional care leaves developmental damage, risks of abuse and exploitation, social consequences and lacks good quality care, Vietnam has responded to the recommendation of the United Nations on deinstitutionalisation of care for children. Alternatives to institutional care were established, with foster care as the family-type environment for children in need ofcare. The objective of this research is studying the relevant legislation and practice of foster care service in Vietnam in comparison to Sweden and China, in order to come up with the recommendations on the development of foster care service in Vietnam through the improvement of the regulatory and legislation. The research is selected with: - A motivation to promote placement of children in need of care into foster homes (including kinship foster homes) in community, rather than into institutions; and - A strong desire to move 20 thousand children who are in institutions out of institutional/residential care and placed into foster homes. Methodology: With current legislation and policy on foster care in Viet Nam, Sweden and China as the subject of the research, the research follows the comparative approach and the right-based approach. The key research methodologies applied were: policy analysis, particularly problem tree, desk review, and interview and case study. Secondary data collected from desk review were confirmed and further in-depth analyzed with primary data collected from interviews. Result & Conclusions: ‘The thesis gives a critical overview of legislation and policy on foster care and the implementation of foster care services in Vietnam. Putting Vietnam in a comparison with Sweden and China, the research finds out that the existing legal documents of ‘Vietnam are not comprehensive; there is no standard term for “foster care”; there is no national standardized guidelines on foster care for children in special circumstances; there is no support services for foster children and foster/kinship families; there is neither supervision and support nor monitoring and evaluation on foster care process and foster care service quality; there is no regulation on roles and responsibilities ofall players in foster care delivery process, especially the involvement of non-state sector: and no services provided in institutions rather than food and beds. With these findings, the research recommends that the existing legal documents should be improved and new documents should be issued to fill the gaps and solve the problems, in the aim to promote the development of foster care service for children in special circumstance in Vietnam. Recommendations for actions until 2015 The group of recommendations for strengthening and improving 1) Regulate a standard term for “foster care” in Vietnamese. 2) Regulate the age of a child with an increase from 16 to 18 years. 3) Regulate the roles and responsibilities of all players in foster care service delivery with clear division of work and set up a strong operation mechanism among key players. The group of recommendations for developing and issuing 4) Develop support services for families and children before, during and after foster care. 5) Establish the pool of professional community social workers. 6) Regulate the process for transformation of Social Protection Centres to Social Resources Centres. 7) Regulate national guidelines on Foster care, with a broad coverage of all children in need of care; standardized procedure for foster care placement (pre-, during and post placement); services and support available for foster families and foster children, including well-structured financial allowance scheme, with the experience from pilot foster care programmes of INGOs in Vietnam. 8) Establish a committee responsible for child welfare, including foster care, with decision-making responsibility for all foster care placements and support to be granted. 9) Set up a strong monitoring and evaluation system Recommendations for actions until 2020 ‘The group of recommendations for strengthening and improving 1) Enhance international cooperation to learn international experience. 2) Conduct further studies in the following topic areas: (i) The willingness of Vietnamese people for providing foster care to children without adequate parental care: a quantitative and qualitative research; (ii) A costing study on the minimum package of foster care service for children without adequate parental care in Vietnam; (iii) Foster care as a profession — Yes or No?; (iv) Promoting kinship care as a traditional good deed; (v) Vietnamese Social protection centres in the transitional period; The group of recommendations for developing and issuing 5) Issue a national regulation on alternative care for children, with foster care as an option, to ensure the performance of children’s rights, to correspond to the UN Convention on the rights of the child and the UN Guidelines on Alternative care of Children. 2) Develop a national strategy on human resource for child and family welfare from local to central level, including capacity building and strengthening. 3) Develop a national programme, action plan for scaling up foster care service in Vietnam, including awareness-raising on foster care and encouragement volunteer fostering, especially kinship foster care. 4) Promote the involvement of all economic sectors, especially private sector, in providing child welfare services. Limitations: (i) Limited access to documents There is a limitation in access to legal documents on foster care, especially legal document in China. (ii) Limited research sampling/access to key informants As this is a personal study touching on a new policy in Vietnam, difficulties were met in contacting local authorities for interviews. Officers in public sector hesitated to provide their personal ideas on existing legislation on foster care and the obstacles they meet in their work due to the regulations. (iii) Limited archived materials on foster care in Vietnam The topic of foster care in Vietnam is a new topic for research and no previous research reports were disseminated. (iv) Limitation of length for the final research report Due to the limitation of 10,000 to 15,000 words, the report does not go into details in technical social work aspect. Contribution of the thesis: The research aims at serving as the foundation for policy makers for the long-term scaling up of foster care service for children in Vietnam, with recommendations for immediate actions of improving the existing legislation for foster care. Key words: best interest of the child, foster care, kinship care, alternative care, UNCRC, UN Guidelines on Alternative Care of Children ACKNOWLEDGEMENTS ABSTRACT. TABLE OF CONTENT. ACRONYMS AND ABBREVIATION LIST OF GRAPHS, CHARTS AND TABLES CONCEPT OF TERMINOLOGIES CHAPTER I: INTRODUCTION. Motivations for and objective ofthe research 1. Motivations for the research. Objective and aim of the research 2. Structure of the thesis 1. Limitations ofthe research CHAPTER II. THEORETICAL FRAMEWORK OF THE RESEARCH, APPROACH OF THE RESEARCH AND RESEARCH METHODOLOGIES. Theoretical framework of the research 2. Principle of theUNCRC 17 2. Principles of the UN Guidelines mì Alternative care of Children 18 2. Interview and case study. Data collection and analysis 21 2. Data analysi 23 CHAPTER III. LEGISLATION AND PRACTICE OF FOSTER CARE SERVICE FOR CHILDREN IN VIETNAM IN COMPARISON TO SWEDEN AND CHINA. Swedish national legislation for foster care 24 3. Practice offoster care for children in Sweden 27 3. Chinese national legislation for foster care . Practice of foster care for children in Chin . Vietnamese national legislation for foster care. Practice offoster care for children in Vietnam. Analysis and discussion: lessons learned. The compliance with UNCRC and L ý Guidelines on Alternati Care of Children 3. Children in foster care 3. The procedures for foster care placemen 3. The availability of services for foster families and foster children 3. The role of social worker: 3. The function of institutions Monitoring and evaluation The involvement of non-si CHAPTER IV. CONCLUSION AND RECOMMENDATIONS FOR THE DEVELOPMENT OF FOSTER CARE IN VIETNAM 4. Recommendations for actions until 2015 4. The group of recommendations for strengthening and improving. The group of recommendations for developing and issuing 4. Recommendations for actions until 2020 4. The group of recommendations for strengthening and improving. The group of recommendations for developing and issuing BIBLIOGRAPHY. INTERVIEWS WITH KEY INFORMANTS ACRONYMS AND ABBREVIATIONS AIDS Acquired human immunodeficiency syndrome CEDC Children in exceptionally difficult conditions DOLISA Department ofLabour, Invalids and Social affairs HIV Human immunodeficiency virus INGO International non-governmental organization NGO Non-governmental organization MOLISA Ministry of Labour, Invalids and Social affairs UNCRC United Nations Convention on the Rights of the Child UN United Nations UNICEF United Nations Children’s Fund LIST OF GRAPHS, CHARTS AND TABLES Graph 1. Children as the center of the family and the society Graph 2. Foster care model in Sweden Graph 3. Foster care model in China Graph 4. Foster care model in Vietnam Graph 5. The tree of existing problems related to foster care service in Vietnam and recommendations. Principle of UNCRC: Model “The best interest ofa child” Table 1. Principles of UN Guidelines on Alternative care of Children Table 2. Child allowance and large family supplement in Sweden Table 3. Monthly allowance for a foster family, including allowance for foster child, in China Table 4. Monthly subsidy for a foster child and foster family in Vietnam 10 CONCEPT OF TERMINOLOGIES Adoption Adoption refers to the establishment of a parent-and-child relationship between the adopters and the adopted upon fulfilling the requirements ofthe law.! Alternative care Alternative care is the form of care provided to a child who temporarily or permanently deprived of his or her family environment, or in whose own best interests cannot be allowed to remain in that environment.” Birth family The birth family is a family consisting of parents and their biological offspring”. It is the family into which the child is born. The birth parents, in this context, mean both parents if they are together, or the mother, or the father’. Children A child means every human being below the age of eighteen years unless under the law applicable to the child, majority is attained earlier’. In Vietnam, a child is a Vietnamese citizen who is under 16 years of age according to the Law on Child Protection, Care and Education®. Children in Children in special circumstances are children with physically or special mentally abnormal conditions, who are unable to exercise their circumstances fundamental rights and integrate with the family and community’. Children in special circumstances are: (1) children with disability/disabilities; (2) child victims of toxic chemicals; (3) orphans and abandoned children; (4) children infected with HIV/AIDS; (5) children in hard and hazardous jobs or expose to toxic substances; (6) children working far from their families; (7) street children; (8) child victims of sexual abuse; (9) children ' Vietnamese National Assembly (2010), Law on Adoption No. 52/2010/QH 12, Article 3 ? United Nations General Assembly (2009), Guidelines on Alternative Care of Children, Guideline 28-b ` Source: The Freedictionary.com * Source: UNICEF Vietnam * United Nations General Assembly (1989) Convention on the rights of the child, Article | © Vietnamese National Assembly (2004), Law on Child Protection, Care and Education No. 25/2004/0HI1, Article I "Ibid. Article 3 addicted to narcotics; and (10) children in conflict with the law Š.
Tổng quan nghiên cứu
Theo ước tính, tính đến năm 2009, Việt Nam có khoảng 20.000 trẻ em đang sống trong hơn 400 cơ sở bảo trợ xã hội trên toàn quốc. Nghiên cứu này tập trung vào phát triển dịch vụ chăm sóc đỡ đầu (foster care) cho trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt tại Việt Nam, so sánh với các mô hình pháp luật, chính sách và thực tiễn tại Thụy Điển và Trung Quốc. Vấn đề nghiên cứu xuất phát từ thực tế rằng chăm sóc tập trung tại các cơ sở thường gây tổn thương phát triển, nguy cơ lạm dụng và thiếu chất lượng chăm sóc. Mục tiêu cụ thể của nghiên cứu là phân tích hệ thống pháp luật và thực tiễn chăm sóc đỡ đầu tại Việt Nam, từ đó đề xuất các giải pháp cải thiện nhằm thúc đẩy phát triển dịch vụ này. Phạm vi nghiên cứu bao gồm các văn bản pháp luật, chính sách và thực tiễn tại ba quốc gia, với dữ liệu thu thập từ năm 2009 đến 2011. Ý nghĩa nghiên cứu được thể hiện qua việc cung cấp cơ sở khoa học cho các nhà hoạch định chính sách trong việc mở rộng và nâng cao chất lượng dịch vụ chăm sóc đỡ đầu, góp phần bảo vệ quyền lợi và phát triển toàn diện cho trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt tại Việt Nam.
Cơ sở lý thuyết và phương pháp nghiên cứu
Khung lý thuyết áp dụng
Nghiên cứu dựa trên nguyên tắc “lợi ích tốt nhất của trẻ em” được quy định trong Công ước Liên Hợp Quốc về Quyền trẻ em (UNCRC), đặc biệt là các điều khoản về quyền được chăm sóc và bảo vệ (Điều 3, 20, 40). Ngoài ra, nghiên cứu áp dụng các nguyên tắc trong Hướng dẫn của Liên Hợp Quốc về chăm sóc thay thế cho trẻ em, nhấn mạnh việc ưu tiên giữ trẻ trong gia đình hoặc tìm giải pháp thay thế phù hợp nhằm phát triển toàn diện cho trẻ. Ba khái niệm chính được sử dụng gồm: chăm sóc đỡ đầu (foster care), chăm sóc họ hàng (kinship care) và chăm sóc tập trung (institutional care). Mô hình so sánh pháp luật và thực tiễn giữa Việt Nam, Thụy Điển và Trung Quốc giúp làm rõ các điểm mạnh, hạn chế và bài học kinh nghiệm.
Phương pháp nghiên cứu
Nghiên cứu sử dụng phương pháp so sánh chính sách và tiếp cận dựa trên quyền trẻ em. Dữ liệu thứ cấp được thu thập qua desk review các văn bản pháp luật, báo cáo, tài liệu nghiên cứu và số liệu thống kê từ các cơ quan chức năng và tổ chức quốc tế. Dữ liệu sơ cấp được thu thập qua 10 cuộc phỏng vấn sâu với các cán bộ quản lý, chuyên gia và người trực tiếp tham gia dịch vụ chăm sóc đỡ đầu tại Việt Nam. Ngoài ra, ba nghiên cứu trường hợp điển hình về mô hình chăm sóc đỡ đầu tại Hà Nội được phân tích chi tiết. Phân tích chính sách được thực hiện bằng phương pháp “cây vấn đề” để xác định các tồn tại và đề xuất giải pháp. Thời gian thu thập dữ liệu chính từ tháng 3 đến tháng 9 năm 2011, bổ sung đến tháng 11 năm 2011. Cỡ mẫu phỏng vấn được lựa chọn theo phương pháp phi xác suất, tập trung vào những người có vai trò quan trọng trong hệ thống chăm sóc đỡ đầu.
Kết quả nghiên cứu và thảo luận
Những phát hiện chính
-
Pháp luật và chính sách chưa hoàn chỉnh tại Việt Nam: Việt Nam chưa có thuật ngữ chuẩn cho “chăm sóc đỡ đầu”, chưa có hướng dẫn quốc gia tiêu chuẩn hóa quy trình chăm sóc đỡ đầu, chưa có dịch vụ hỗ trợ cho trẻ và gia đình nhận chăm sóc, cũng như thiếu hệ thống giám sát, đánh giá chất lượng dịch vụ. Trong khi đó, Thụy Điển có hệ thống pháp luật chặt chẽ với Luật Dịch vụ Xã hội và Luật Chăm sóc Thanh thiếu niên, quy định rõ quyền lợi trẻ em đến 20 tuổi và trách nhiệm của các bên liên quan. Trung Quốc đã ban hành Quy định tạm thời về quản lý chăm sóc đỡ đầu, có hệ thống nhân viên xã hội chuyên nghiệp và mô hình chuyển đổi các trung tâm bảo trợ thành trung tâm tài nguyên xã hội.
-
Số lượng trẻ em trong chăm sóc đỡ đầu: Tại Việt Nam, khoảng 33.500 trẻ em mồ côi và bị bỏ rơi được chăm sóc trong hơn 11.300 gia đình thay thế, trong đó 7.000 là gia đình họ hàng. Tỷ lệ chăm sóc họ hàng chiếm ưu thế, khác với Thụy Điển, nơi 75% trẻ em trong chăm sóc ngoài gia đình được đặt trong gia đình đỡ đầu. Trung Quốc đã chuyển hơn 250.000 trẻ em từ cơ sở bảo trợ sang gia đình đỡ đầu trong 10 năm qua.
-
Chính sách hỗ trợ tài chính: Thụy Điển cung cấp trợ cấp hàng tháng cho trẻ em và gia đình đỡ đầu với mức trợ cấp tăng theo số lượng con, ví dụ gia đình có 3 con nhận tổng cộng khoảng 535 USD/tháng. Trung Quốc trợ cấp từ 125 đến 204 USD/tháng cho gia đình đỡ đầu tùy khu vực. Việt Nam có mức trợ cấp thấp hơn nhiều, khoảng 8-17 USD/tháng cho trẻ em và gia đình đỡ đầu, chưa kể thiếu các dịch vụ hỗ trợ khác.
-
Vai trò của nhân viên xã hội và giám sát: Thụy Điển có đội ngũ nhân viên xã hội chuyên nghiệp tham gia toàn bộ quy trình chăm sóc đỡ đầu, giám sát và đánh giá định kỳ ít nhất 6 tháng/lần. Trung Quốc cũng đã phát triển nghề xã hội và có hệ thống giám sát. Việt Nam chưa có đội ngũ nhân viên xã hội chuyên nghiệp trong hệ thống chính phủ, các chương trình chăm sóc đỡ đầu chủ yếu do các tổ chức quốc tế hỗ trợ thực hiện giám sát.
Thảo luận kết quả
Nguyên nhân chính của các hạn chế tại Việt Nam là do hệ thống pháp luật chưa hoàn thiện, thiếu quy định chi tiết về vai trò, trách nhiệm của các bên liên quan và thiếu nguồn lực tài chính, nhân lực chuyên môn. So với Thụy Điển, Việt Nam còn nhiều khoảng cách về phạm vi đối tượng được chăm sóc, quy trình quản lý và chất lượng dịch vụ. Trung Quốc có nhiều điểm tương đồng về bối cảnh chính trị và văn hóa nhưng đã có bước tiến trong việc xây dựng hướng dẫn quốc gia và phát triển nhân lực xã hội. Việc thiếu sự tham gia của khu vực phi nhà nước và các tổ chức xã hội tại Việt Nam cũng làm giảm tính bền vững của dịch vụ. Dữ liệu có thể được trình bày qua biểu đồ so sánh tỷ lệ trẻ em trong các hình thức chăm sóc tại ba quốc gia, bảng so sánh mức trợ cấp và sơ đồ quy trình chăm sóc đỡ đầu tại từng quốc gia để minh họa rõ nét hơn.
Đề xuất và khuyến nghị
-
Chuẩn hóa thuật ngữ và nâng độ tuổi trẻ em được chăm sóc: Ban hành quy định chính thức về thuật ngữ “chăm sóc đỡ đầu” trong tiếng Việt và nâng độ tuổi trẻ em được hưởng dịch vụ từ dưới 16 lên dưới 18 tuổi nhằm phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế. Thời gian thực hiện: đến năm 2015. Chủ thể: Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội (MOLISA).
-
Xây dựng và ban hành hướng dẫn quốc gia về chăm sóc đỡ đầu: Phát triển quy trình chuẩn cho các giai đoạn trước, trong và sau khi đặt trẻ vào gia đình đỡ đầu; quy định rõ vai trò, trách nhiệm của các cơ quan, tổ chức và cá nhân tham gia. Thời gian: 2015-2016. Chủ thể: MOLISA phối hợp với các bộ ngành liên quan.
-
Phát triển dịch vụ hỗ trợ cho trẻ và gia đình đỡ đầu: Cung cấp các dịch vụ tư vấn, đào tạo kỹ năng nuôi dưỡng, hỗ trợ tâm lý và y tế cho trẻ em và gia đình đỡ đầu trước, trong và sau khi nhận chăm sóc. Thời gian: 2015-2017. Chủ thể: MOLISA, các tổ chức xã hội và tổ chức quốc tế.
-
Xây dựng đội ngũ nhân viên xã hội chuyên nghiệp: Thiết lập chương trình đào tạo, bồi dưỡng và phát triển nguồn nhân lực xã hội làm việc tại cộng đồng, đảm bảo có đủ nhân lực để quản lý, giám sát và hỗ trợ dịch vụ chăm sóc đỡ đầu. Thời gian: 2015-2020. Chủ thể: Bộ Giáo dục và Đào tạo, MOLISA.
-
Thiết lập hệ thống giám sát và đánh giá: Xây dựng cơ chế giám sát định kỳ, đánh giá chất lượng dịch vụ chăm sóc đỡ đầu, bao gồm vai trò của các ủy ban bảo vệ trẻ em tại địa phương và trung ương. Thời gian: 2016-2018. Chủ thể: MOLISA, Ủy ban bảo vệ trẻ em.
-
Khuyến khích sự tham gia của khu vực phi nhà nước: Tạo cơ chế thu hút các tổ chức xã hội, doanh nghiệp và cộng đồng tham gia cung cấp dịch vụ chăm sóc đỡ đầu, nhằm tăng nguồn lực và đa dạng hóa dịch vụ. Thời gian: 2017-2020. Chủ thể: MOLISA, Bộ Kế hoạch và Đầu tư.
Đối tượng nên tham khảo luận văn
-
Nhà hoạch định chính sách và cơ quan quản lý nhà nước: Luận văn cung cấp cơ sở pháp lý và thực tiễn để xây dựng, hoàn thiện chính sách và pháp luật về chăm sóc đỡ đầu, giúp nâng cao hiệu quả quản lý và phát triển dịch vụ.
-
Các tổ chức phi chính phủ và quốc tế hoạt động trong lĩnh vực bảo vệ trẻ em: Tài liệu giúp hiểu rõ bối cảnh pháp luật và thực tiễn tại Việt Nam, từ đó thiết kế chương trình hỗ trợ phù hợp, đồng thời học hỏi mô hình từ Thụy Điển và Trung Quốc.
-
Nhà nghiên cứu và sinh viên chuyên ngành quản lý công, xã hội học, công tác xã hội: Cung cấp kiến thức chuyên sâu về mô hình chăm sóc đỡ đầu, phương pháp nghiên cứu so sánh chính sách và các khung lý thuyết về quyền trẻ em.
-
Cán bộ làm công tác xã hội và nhân viên chăm sóc trẻ em: Giúp nâng cao nhận thức về vai trò, trách nhiệm và quy trình chăm sóc đỡ đầu, từ đó cải thiện chất lượng dịch vụ và hỗ trợ trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt.
Câu hỏi thường gặp
-
Chăm sóc đỡ đầu là gì và khác gì so với chăm sóc tập trung?
Chăm sóc đỡ đầu là hình thức đặt trẻ em vào gia đình khác ngoài gia đình ruột để nuôi dưỡng, có sự giám sát và hỗ trợ của cơ quan có thẩm quyền. Khác với chăm sóc tập trung tại các cơ sở bảo trợ, chăm sóc đỡ đầu tạo môi trường gia đình thân thiện, giúp trẻ phát triển toàn diện hơn. -
Tại sao Việt Nam cần phát triển dịch vụ chăm sóc đỡ đầu?
Nghiên cứu cho thấy chăm sóc tập trung có nguy cơ gây tổn thương phát triển, lạm dụng và chi phí cao. Chăm sóc đỡ đầu giúp trẻ được sống trong môi trường gia đình, giảm chi phí và nâng cao chất lượng cuộc sống, phù hợp với cam kết quốc tế về quyền trẻ em. -
Việt Nam hiện có bao nhiêu trẻ em được chăm sóc đỡ đầu?
Tính đến năm 2009, khoảng 33.500 trẻ em mồ côi và bị bỏ rơi được chăm sóc trong hơn 11.300 gia đình thay thế, trong đó phần lớn là gia đình họ hàng. -
Vai trò của nhân viên xã hội trong chăm sóc đỡ đầu là gì?
Nhân viên xã hội tham gia đánh giá nhu cầu trẻ, tuyển chọn và hỗ trợ gia đình đỡ đầu, giám sát quá trình chăm sóc, tư vấn và hỗ trợ tâm lý cho trẻ và gia đình, đảm bảo quyền lợi và phát triển của trẻ. -
Việt Nam có chính sách hỗ trợ tài chính cho gia đình đỡ đầu không?
Có, gia đình đỡ đầu được nhận trợ cấp hàng tháng theo quy định, tuy nhiên mức trợ cấp còn thấp so với các nước phát triển và chưa có nhiều dịch vụ hỗ trợ đi kèm.
Kết luận
- Việt Nam đã có những bước đầu trong xây dựng pháp luật và chính sách về chăm sóc đỡ đầu nhưng còn nhiều hạn chế về khung pháp lý, quy trình và nguồn lực.
- So sánh với Thụy Điển và Trung Quốc cho thấy Việt Nam cần hoàn thiện thuật ngữ, nâng độ tuổi trẻ em được chăm sóc, xây dựng hướng dẫn quốc gia và phát triển nhân lực xã hội chuyên nghiệp.
- Dịch vụ hỗ trợ toàn diện cho trẻ và gia đình đỡ đầu, hệ thống giám sát, đánh giá chất lượng cần được thiết lập để đảm bảo quyền lợi trẻ em.
- Sự tham gia của khu vực phi nhà nước và cộng đồng là yếu tố quan trọng để phát triển bền vững dịch vụ chăm sóc đỡ đầu tại Việt Nam.
- Các bước tiếp theo bao gồm ban hành văn bản pháp luật mới, xây dựng chương trình đào tạo nhân viên xã hội, phát triển dịch vụ hỗ trợ và thiết lập hệ thống giám sát trong giai đoạn 2015-2020.
Kêu gọi hành động: Các cơ quan chức năng, tổ chức xã hội và cộng đồng cần phối hợp chặt chẽ để triển khai các khuyến nghị nhằm nâng cao chất lượng và mở rộng dịch vụ chăm sóc đỡ đầu, góp phần bảo vệ và phát triển toàn diện cho trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt tại Việt Nam.