Luận văn thạc sĩ về hệ thống MIMO và điều chế không gian tại Đại học Công Nghệ Hà Nội

Luận văn thạc sĩ về hệ thống MIMO điều chế không gian: Nghiên cứu chuyên sâu về kỹ thuật MIMO, nâng cao hiệu suất truyền dẫn không dây, tối ưu hóa hệ thống.

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2014

45
0
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Hướng dẫn toàn diện luận văn hệ thống MIMO điều chế không gian

Luận văn thạc sĩ về hệ thống MIMO điều chế không gian (Spatial Modulation - SM) là một tài liệu nghiên cứu chuyên sâu, mở ra một hướng tiếp cận mới cho công nghệ truyền thông không dây. Khác với các hệ thống MIMO truyền thống, kỹ thuật này không chỉ mã hóa thông tin vào tín hiệu điều chế (như QAM, PSK) mà còn tận dụng chính chỉ số anten trong điều chế không gian như một nguồn thông tin bổ sung. Điều này cho phép hệ thống tăng hiệu suất phổ (spectral efficiency) mà không cần tăng băng thông hay công suất phát. Nội dung cốt lõi của nghiên cứu tập trung vào việc phân tích nguyên lý hoạt động, xây dựng mô hình toán học và đánh giá hiệu năng của hệ thống MIMO-SM. Đặc biệt, luận văn của tác giả Bùi Lê Phương Linh đã chỉ ra cách SM giải quyết các vấn đề cố hữu của MIMO như can nhiễu giữa các kênh và yêu cầu đồng bộ phức tạp. Thông qua việc chỉ kích hoạt một anten tại một thời điểm, hệ thống giảm đáng kể độ phức tạp thuật toán tại bộ thu, tạo điều kiện cho việc triển khai các bộ tách sóng hiệu quả với chi phí thấp hơn. Nghiên cứu này cung cấp một nền tảng lý thuyết vững chắc, từ việc giới thiệu các kỹ thuật nền tảng như phân tập không gian (spatial diversity)ghép kênh không gian (spatial multiplexing) đến việc phân tích chi tiết các thuật toán tách sóng và tính toán tỷ lệ lỗi. Đây là nguồn tài liệu quý giá cho các kỹ sư, nhà nghiên cứu và sinh viên muốn tìm hiểu sâu về các công nghệ truyền thông không dây thế hệ mới, đặc biệt là trong bối cảnh phát triển của 5G và Massive MIMO.

1.1. Khái niệm và mô hình toán học của hệ thống MIMO

Một hệ thống MIMO (Multiple-Input Multiple-Output) được định nghĩa là hệ thống truyền dẫn vô tuyến sử dụng nhiều anten ở cả phía phát (Tx) và phía thu (Rx). Mục tiêu chính là cải thiện hiệu năng truyền thông. Mô hình toán học cơ bản của một hệ thống MIMO băng hẹp, kênh phẳng được biểu diễn qua phương trình: y = Hs + z. Trong đó, 'y' là vector tín hiệu nhận được, 'H' là ma trận kênh truyền mô tả đáp ứng của môi trường giữa các anten phát và thu, 's' là vector tín hiệu phát đi, và 'z' là vector nhiễu Gauss trắng cộng tính (AWGN). Ma trận kênh H chứa các hệ số phức, phản ánh sự suy hao và dịch pha của tín hiệu trên mỗi đường truyền con. Mô hình này là nền tảng để phân tích dung lượng kênh truyền MIMO và thiết kế các kỹ thuật tách sóng (detection techniques).

1.2. Các kỹ thuật nền tảng Phân tập và ghép kênh không gian

Để khai thác lợi ích của MIMO, hai kỹ thuật chính được sử dụng là phân tập không gianghép kênh không gian. Phân tập không gian tập trung vào việc cải thiện độ tin cậy của đường truyền. Bằng cách gửi các bản sao của cùng một tín hiệu qua các đường truyền độc lập (fading không tương quan), bộ thu có thể tổ hợp chúng lại để chống lại hiện tượng fading sâu, qua đó cải thiện tỷ số tín hiệu trên nhiễu (SNR) và giảm hiệu suất lỗi bit (BER). Ngược lại, ghép kênh không gian nhằm mục đích tăng tốc độ dữ liệu. Kỹ thuật này chia luồng dữ liệu thành nhiều luồng con độc lập và phát đồng thời chúng từ các anten khác nhau. Điều này tạo ra nhiều kênh truyền song song, giúp tăng dung lượng kênh truyền MIMO một cách tuyến tính theo số lượng anten tối thiểu giữa bên phát và bên thu.

II. Top thách thức cốt lõi của hệ thống MIMO thông thường

Mặc dù mang lại nhiều lợi ích vượt trội, các hệ thống MIMO truyền thống phải đối mặt với nhiều thách thức đáng kể trong quá trình triển khai thực tế. Những vấn đề này là động lực chính thúc đẩy sự ra đời của các giải pháp thay thế như điều chế không gian. Một trong những thách thức lớn nhất là Can nhiễu giữa các kênh (Inter-Channel Interference - ICI). Khi nhiều anten phát đồng thời các luồng dữ liệu độc lập, các tín hiệu này sẽ chồng chéo lên nhau tại anten thu, gây khó khăn cho quá trình tách sóng và làm suy giảm hiệu năng hệ thống. Để giải quyết ICI, các bộ thu thường yêu cầu các thuật toán xử lý tín hiệu phức tạp, dẫn đến một vấn đề khác là độ phức tạp thuật toán cao. Đặc biệt, bộ tách sóng hợp lệ cực đại (ML), dù cho hiệu năng tối ưu, lại có độ phức tạp tăng theo hàm mũ với số lượng anten và bậc điều chế, khiến nó không khả thi cho nhiều ứng dụng. Bên cạnh đó, việc Đồng bộ giữa các anten (Inter-Antenna Synchronization - IAS) cũng là một yêu cầu khắt khe. Hệ thống cần đảm bảo các tín hiệu từ các anten khác nhau được phát đi một cách đồng bộ chính xác về thời gian và pha. Cuối cùng, mỗi anten phát trong hệ thống MIMO truyền thống đòi hỏi một chuỗi tần số vô tuyến (RF chain) riêng biệt, bao gồm bộ khuếch đại công suất, bộ chuyển đổi số-tương tự, và bộ lọc. Điều này làm tăng chi phí phần cứng, mức tiêu thụ năng lượng và kích thước của thiết bị, đặc biệt là trong các hệ thống Massive MIMO với hàng trăm anten.

2.1. Vấn đề can nhiễu ICI và đồng bộ giữa các anten IAS

Can nhiễu giữa các kênh (ICI) là hiện tượng các tín hiệu được phát đồng thời từ nhiều anten khác nhau gây nhiễu lẫn nhau tại bộ thu. Đây là hệ quả trực tiếp của kỹ thuật ghép kênh không gian. Việc loại bỏ ICI đòi hỏi các kỹ thuật tách sóng phức tạp như Zero-Forcing (ZF) hoặc Minimum Mean Square Error (MMSE). Đồng thời, đồng bộ giữa các anten (IAS) là một yêu cầu kỹ thuật nghiêm ngặt. Bất kỳ sự sai lệch nào về thời gian hoặc pha giữa các chuỗi RF có thể phá vỡ cấu trúc của tín hiệu không-thời gian, làm giảm hiệu quả của các thuật toán mã hóa và tách sóng, dẫn đến suy giảm nghiêm trọng hiệu suất lỗi bit (BER).

2.2. Độ phức tạp thuật toán tại bộ thu trong MIMO truyền thống

Trong các hệ thống MIMO truyền thống, độ phức tạp thuật toán tại bộ thu là một rào cản lớn. Bộ tách sóng ML tối ưu phải tìm kiếm trên toàn bộ không gian các vector tín hiệu có thể được phát đi, một công việc có độ phức tạp tăng theo cấp số nhân. Điều này làm cho việc triển khai trong thời gian thực trở nên khó khăn và tốn kém tài nguyên xử lý. Các thuật toán tuyến tính như ZF và MMSE có độ phức tạp thấp hơn nhưng lại phải trả giá bằng hiệu năng, đặc biệt trong điều kiện kênh truyền xấu. Sự đánh đổi giữa hiệu năng và độ phức tạp này là một bài toán thiết kế nan giải.

III. Bí quyết cốt lõi của điều chế không gian trong hệ thống MIMO

Điều chế không gian (SM) là một kỹ thuật truyền dẫn đột phá, được đề xuất nhằm khắc phục các nhược điểm cố hữu của MIMO truyền thống. Nguyên lý cốt lõi của SM nằm ở việc mở rộng không gian điều chế từ 2 chiều (biên độ và pha) lên 3 chiều bằng cách thêm vào "chiều không gian". Cụ thể, một khối bit đầu vào được chia làm hai phần. Phần thứ nhất được dùng để chọn một ký hiệu từ chòm sao điều chế truyền thống (ví dụ: 16-QAM). Phần thứ hai, và cũng là điểm độc đáo nhất, được dùng để chọn và kích hoạt duy nhất một anten trong dàn anten phát để truyền đi ký hiệu đó. Toàn bộ các anten còn lại được giữ ở trạng thái không hoạt động. Bằng cách này, chỉ số anten trong điều chế không gian tự nó đã trở thành một phương tiện mang thông tin, giúp tăng tốc độ dữ liệu mà không cần phát nhiều tín hiệu đồng thời. Do chỉ có một anten hoạt động tại mỗi khe thời gian, vấn đề can nhiễu giữa các kênh (ICI) và đồng bộ giữa các anten (IAS) được loại bỏ hoàn toàn. Điều này không chỉ đơn giản hóa thiết kế bộ phát mà còn giảm đáng kể độ phức tạp thuật toán tại bộ thu. Bộ thu chỉ cần thực hiện hai nhiệm vụ: xác định anten nào đã phát và ký hiệu nào đã được gửi. Phương pháp này mang lại một sự cân bằng hấp dẫn giữa hiệu suất phổ và độ phức tạp, làm cho nó trở thành một ứng cử viên sáng giá cho các hệ thống MIMO đa người dùng và các thiết bị di động yêu cầu hiệu quả năng lượng cao.

3.1. Mã hóa thông tin bằng chỉ số anten trong điều chế không gian

Điểm khác biệt cơ bản của SM là việc sử dụng chỉ số anten trong điều chế không gian như một nguồn thông tin. Ví dụ, trong hệ thống có 4 anten phát (Nt=4), chỉ số của chúng (0, 1, 2, 3) có thể được mã hóa bằng 2 bit (log2(4) = 2). Luồng bit đầu vào sẽ được ánh xạ đồng thời vào một ký hiệu điều chế và một chỉ số anten. Tại bộ thu, việc xác định đúng chỉ số anten phát sẽ giúp khôi phục lại một phần của khối bit gốc. Cơ chế này tạo ra một độ lợi ghép kênh bổ sung, được gọi là độ lợi ghép kênh không gian, giúp tăng hiệu suất phổ của hệ thống.

3.2. Sơ đồ khối bộ phát và nguyên tắc ánh xạ bit độc đáo

Tại bộ phát SM, một bộ ánh xạ (SM mapper) nhận một khối bit và chia nó thành hai khối con. Khối con thứ nhất (log2(Nt) bit) quyết định anten nào sẽ được kích hoạt. Khối con thứ hai (log2(M) bit, với M là kích thước chòm sao) quyết định ký hiệu điều chế sẽ được phát. Tín hiệu đầu ra sau đó được chuyển đến anten đã chọn. Ưu điểm lớn nhất của cấu trúc này là chỉ cần một chuỗi RF duy nhất, giúp giảm chi phí, năng lượng và độ phức tạp phần cứng so với MIMO truyền thống, vốn yêu cầu Nt chuỗi RF.

IV. Phương pháp tách sóng tối ưu cho hệ thống MIMO điều chế SM

Quá trình tách sóng trong hệ thống MIMO-SM là nhiệm vụ then chốt để khôi phục thông tin gốc. Do chỉ có một anten phát tín hiệu tại một thời điểm, bộ tách sóng không cần phải xử lý can nhiễu ICI, cho phép áp dụng các thuật toán hiệu quả hơn. Kỹ thuật tách sóng tối ưu cho SM là bộ tách sóng hợp lệ cực đại (ML). Thuật toán ML hoạt động bằng cách tính toán khoảng cách Euclide giữa vector tín hiệu nhận được và tất cả các vector tín hiệu khả dĩ có thể được tạo ra bởi hệ thống. Vector khả dĩ được tạo bằng cách giả định từng anten phát (từ 1 đến Nt) và từng ký hiệu có thể (từ 1 đến M). Cặp (chỉ số anten, ký hiệu) nào tạo ra vector tín hiệu có khoảng cách gần nhất với tín hiệu nhận được sẽ được chọn làm kết quả ước lượng. Luận văn của Bùi Lê Phương Linh đề cập đến các phương pháp tính toán gần tối ưu, chẳng hạn như sử dụng tổ hợp tỉ lệ cực đại (MRC). Kỹ thuật i-MRC (iterative-MRC) được giới thiệu như một giải pháp hiệu quả. Nó lặp lại việc tính toán kết quả MRC giữa các kênh từ mỗi anten phát giả định tới tất cả các anten thu. Chỉ số anten nào cho ra giá trị tương quan cao nhất sẽ được chọn. Quá trình này đòi hỏi thông tin trạng thái kênh (CSI) chính xác tại bộ thu, thường được ước lượng qua các tín hiệu hoa tiêu trong môi trường kênh truyền Rayleigh.

4.1. Nguyên lý tách sóng hợp lệ cực đại ML cho MIMO SM

Bộ tách sóng ML cho MIMO-SM thực hiện một cuộc tìm kiếm toàn diện nhưng hiệu quả hơn so với MIMO truyền thống. Công thức của nó là: [ĵ, q̂] = arg min ||y - Hⱼ * sₒ||². Trong đó, ĵ là chỉ số anten ước lượng, q̂ là ký hiệu ước lượng, y là tín hiệu nhận, Hⱼ là vector cột thứ j của ma trận kênh H, và sₒ là một ký hiệu trong chòm sao. Độ phức tạp của thuật toán này là Nt * M, thấp hơn đáng kể so với M^Nt của MIMO truyền thống, làm cho nó trở nên khả thi trong thực tế.

4.2. Thách thức trong việc ước lượng kênh truyền Rayleigh

Hiệu năng của các kỹ thuật tách sóng phụ thuộc rất nhiều vào độ chính xác của việc ước lượng kênh. Trong môi trường di động, kênh truyền Rayleigh biến đổi liên tục theo thời gian, gây ra hiện tượng fading. Bộ thu phải liên tục theo dõi và cập nhật ma trận kênh H. Bất kỳ sai số nào trong việc ước lượng kênh sẽ dẫn đến quyết định sai lầm về chỉ số anten và ký hiệu, làm tăng trực tiếp hiệu suất lỗi bit (BER). Do đó, việc thiết kế các thuật toán ước lượng kênh hiệu quả và ít tốn kém là một phần quan trọng trong việc triển khai hệ thống MIMO-SM.

V. Đánh giá hiệu suất lỗi bit BER của MIMO SM qua mô phỏng

Luận văn đã tiến hành mô phỏng MATLAB cho MIMO để đánh giá và so sánh hiệu năng của hệ thống điều chế không gian trong nhiều kịch bản khác nhau. Các kết quả mô phỏng cung cấp cái nhìn trực quan và định lượng về ưu điểm của kỹ thuật này. Một trong những so sánh quan trọng nhất là giữa hệ thống MIMO-SM và MIMO truyền thống (sử dụng ghép kênh không gian) trong cùng điều kiện về số anten và bậc điều chế. Kết quả cho thấy tại cùng một tỷ số tín hiệu trên nhiễu (SNR), MIMO-SM đạt được hiệu suất lỗi bit (BER) thấp hơn đáng kể. Ví dụ, tại SNR = 25dB, BER của MIMO thông thường là khoảng 10⁻¹ trong khi của MIMO-SM chỉ là 10⁻³, một sự cải thiện đáng kể về độ tin cậy. Nghiên cứu cũng phân tích ảnh hưởng của bậc điều chế (16-QAM, 32-QAM, 64-QAM) đến hiệu năng. Kết quả chỉ ra rằng, việc sử dụng bậc điều chế cao hơn (như 64-QAM) cho phép truyền nhiều bit hơn trên mỗi ký hiệu, tăng dung lượng kênh truyền MIMO, nhưng phải trả giá bằng BER cao hơn so với bậc điều chế thấp hơn (16-QAM). Cuối cùng, tác động của cấu hình anten cũng được khảo sát. Các mô phỏng so sánh các hệ thống như 4x2, 4x4, 8x8, 8x4, và 8x2 cho thấy rằng việc tăng số lượng anten thu (Mr) giúp cải thiện đáng kể khả năng phân tập không gian, dẫn đến giảm BER. Cấu hình có số anten thu bằng số anten phát (ví dụ 4x4, 8x8) thường cho kết quả tốt nhất.

5.1. So sánh hiệu suất BER MIMO SM và MIMO truyền thống

Theo kết quả mô phỏng trong Hình 3.1 của luận văn, đường cong BER của MIMO-SM luôn nằm dưới đường cong của MIMO thông thường. Sự chênh lệch này càng rõ rệt khi SNR tăng lên. Điều này chứng tỏ việc loại bỏ can nhiễu ICI trong SM mang lại lợi ích trực tiếp về độ tin cậy của đường truyền. Đây là một minh chứng mạnh mẽ cho thấy SM là một giải pháp hiệu quả để cải thiện hiệu suất lỗi bit.

5.2. Tác động của cấu hình anten thu phát đến hiệu năng

Kết quả từ Hình 3.3 cho thấy cấu hình anten có ảnh hưởng lớn đến hiệu năng. Với cùng số anten phát, việc tăng số anten thu giúp cải thiện đáng kể BER. Ví dụ, hệ thống 8x8 có BER tốt hơn nhiều so với 8x4 và 8x2. Điều này là do nhiều anten thu hơn cung cấp độ lợi phân tập lớn hơn, giúp bộ thu chống lại fading hiệu quả hơn. Tuy nhiên, việc tăng số anten cũng làm tăng độ phức tạp và chi phí, đòi hỏi một sự đánh đổi hợp lý trong thiết kế hệ thống.

VI. Tương lai của điều chế không gian Hướng tới Massive MIMO

Kết thúc luận văn, tác giả đã đưa ra những tổng kết quan trọng về ưu nhược điểm của điều chế không gian và đề xuất các hướng phát triển trong tương lai. Về ưu điểm, SM đã chứng minh được khả năng loại bỏ ICI và IAS, giảm độ phức tạp thuật toán tại bộ thu, và chỉ yêu cầu một chuỗi RF duy nhất. Điều này làm cho SM trở nên đặc biệt hấp dẫn cho các thiết bị di động bị giới hạn về năng lượng và chi phí. Tuy nhiên, nhược điểm của nó là tốc độ dữ liệu chỉ tăng theo hàm logarit với số lượng anten phát, không phải tuyến tính như kỹ thuật V-BLAST. Điều này có thể hạn chế khả năng đạt được hiệu suất phổ rất cao. Hướng phát triển của đề tài rất rộng mở và đầy tiềm năng. Một hướng đi tự nhiên là kết hợp điều chế không gian với các kỹ thuật khác để tận dụng ưu điểm của cả hai. Sự kết hợp giữa MIMO-OFDM và SM có thể giải quyết đồng thời vấn đề fading đa đường chọn lọc tần số và giảm độ phức tạp. Một hướng nghiên cứu khác, và cũng là hứa hẹn nhất, là áp dụng các nguyên lý của SM vào các hệ thống MIMO đa người dùngMassive MIMO. Trong Massive MIMO, việc giảm số lượng chuỗi RF trên mỗi người dùng thông qua SM có thể mang lại lợi ích to lớn về chi phí và hiệu quả năng lượng cho trạm gốc. Các biến thể như điều chế dịch pha không gian (GSSK) cũng là những lĩnh vực nghiên cứu tích cực, hứa hẹn sẽ tiếp tục cải thiện hiệu năng của các hệ thống truyền thông không dây thế hệ tiếp theo.

6.1. Đánh giá ưu và nhược điểm thực tiễn của điều chế SM

Ưu điểm chính của SM là sự đơn giản và hiệu quả. Nó loại bỏ các rào cản lớn của MIMO truyền thống như ICI và IAS. Nhược điểm là độ lợi về tốc độ dữ liệu không cao bằng các phương pháp ghép kênh không gian thuần túy. Ngoài ra, hiệu năng của SM phụ thuộc vào sự khác biệt của các kênh truyền từ các anten phát khác nhau; nếu các kênh này có tương quan cao, việc phân biệt chỉ số anten sẽ trở nên khó khăn.

6.2. Triển vọng kết hợp MIMO SM và OFDM MIMO OFDM

OFDM (Ghép kênh phân chia theo tần số trực giao) là kỹ thuật hiệu quả để chống lại fading chọn lọc tần số trong các kênh băng rộng. Việc tích hợp SM vào hệ thống MIMO-OFDM cho phép mỗi sóng mang con được điều chế không gian một cách độc lập. Sự kết hợp này không chỉ thừa hưởng khả năng chống fading của OFDM mà còn giữ được ưu điểm về độ phức tạp thấp và yêu cầu ít chuỗi RF của SM, tạo ra một giải pháp mạnh mẽ cho truyền thông băng rộng tốc độ cao.

16/09/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

LỜI MỞ ĐẦU Hiện nay, hệ thống thông tin vô tuyến đặc biệt truyền thông đa phƣơng tiện tốc độ cao trên các kênh vô tuyến fading ngày càng tăng đòi hỏi nhiều kĩ thuật mới ra đời đáp ứng đƣợc nhu cầu của ngƣời sử dụng.Các kỹ thuật truyền nhiều đầu vào nhiều đầu ra (MIMO) với nhiều ăng-ten đƣợc trang bị ở máy phát và máy thu là những giải pháp đầy triển vọng. Trong kĩ thuật truyền dẫn MIMO, cả máy phát và máy thu vô tuyến đƣợc trang bị nhiều ăng-ten, từ đó hình thành các hệ thống MIMO đƣợc gọi là kênh MIMO. Ƣu điểm nổi bật của hệ thống MIMO là dung năng kênh tăng tuyến tính với số lƣợng ăng-ten truyền đƣợc chứng minh bởi Foschini và Tetalar. Để khai thác ƣu điểm của hệ thống MIMO, ba chiến lƣợc truyền dẫn MIMO chính đƣợc các nhà nghiên cứu thế giới đề xuất đó là: Truyền dẫn sử dụng mã khối không thời gian (STBC) để cải thiện chất lƣợng truyền tin, giảm tỉ lệ lỗi bit của hệ thống Truyền dẫn sử dụng ghép kênh theo không gian để tăng tốc độ truyền tin Truyền dẫn tổ hợp đồng thời cả ghép kênh theo không gian và mã hóa không thời gian nhằm tăng tốc độ và độ truyền tin cậy.

Tuy nhiên các hệ thống MIMO đều gặp phải một số vấn đề nhƣ Can nhiễu giữa các kênh (ICI), là do sự chồng chuỗi thông tin độc lập đƣợc truyền bởi nhiều ăng-ten phát Đồng bộ giữa các ăng-ten (IAS), đại diện cho các giả định cơ sở cho không-thời gian và trễ phân tập giữa các phƣơng pháp mã hóa; Cần thiết nhiều chuỗi tần số vô tuyến cần thiết để truyền tải tất cả các tín hiệu đồng thời Trong những năm trở lại đây Mesleh [7] đã giới thiệu một khái niệm mới là điều chế không gian (SM) nhằm khắc phục những vấn đề trên của hệ thống MIMO trƣớc đó. Trong hệ thống MIMO-SM, bộ phát chỉ kích hoạt một ăng-ten Đại học Công Nghệ-ĐHQGHN (LUAN.gian 8 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.gian phát trong một chu kì tín hiệu và phát đi tín hiệu điều chế bằng các kĩ thuật điều chế truyền thống nhƣ BPSK hay QAM. Do chỉ có một tín hiệu đƣợc phát đi trong mỗi chu kì bit nên vấn đề ICI đƣợc giải quyết. Vì vậy, bộ tách sóng ML độ phức tạp thấp có thể thực hiện đƣợc tại máy thu.

Ý tƣởng về điều chế không gian khá mới mẻ mà khắc phục đƣợc nhiều nhƣợc điểm của hệ thống MIMO lại làm giảm độ phức tạp tại bộ thu vẫn tăng dung năng kênh mà không cần tăng băng thông. Chính vì thế tác giả chọn tìm hiểu hệ thống MIMO sử dụng điều chế không gian làm đề tài nghiên cứu. Mục đích nghiên cứu: Tìm hiểu mô hình hệ thống MIMO-SM, nguyên lý hoạt động ở bộ phát bộ thu, mô phỏng đồ thị tỉ lệ lỗi bit theo tỉ lệ tín trên ồn để so sánh đánh giá. Nhiệm vụ nghiên cứu: - Nghiên cứu lý thuyết về thông tin vô tuyến MIMO - Nghiên cứu các kỹ thuật phân tập - Nghiên cứu kỹ thuật về điều chế không gian - Mô phỏng điều chế để đƣa ra tỉ lệ lỗi bit.

Sau thời gian tìm hiểu nghiên cứu, tác giả xin trình bày những nội dung đã nghiên cứu đƣợc trong luận văn gồm 3 chƣơng: Chƣơng I: Tổng quan hệ thống MIMO Chƣơng II: Điều chế không gian trong hệ thống MIMO Chƣơng III: Mô phỏng so sánh giữa các điều chế MIMO-SM về tỉ lệ lỗi bit Đại học Công Nghệ-ĐHQGHN (LUAN.gian 9 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.gian 1 CHƢƠNG I: TỔNG QUAN HỆ THỐNG MIMO 1.1 Hệ thống MIMO Do sự phát triển của các dịch vụ đa phƣơng tiện, các thiết bị kết nối không dây trên toàn thế giới nên nhu cầu về dung lƣợng trong các hệ thống thông tin không dây đang tăng lên rất nhanh. Tuy nhiên phổ tần vô tuyến lại hạn chế, do vậy muốn tăng dung lƣợng ta bắt buộc phải tăng hiệu quả sử dụng tần số. Những tiến bộ trong mã hóa nhƣ mã Turbo, mã kiểm tra chẵn lẽ mật độ thấp (LDPC) đã có thể tiệm cận tới giới hạng dung lƣợng Shannon của hệ thống với một ăng-ten. Tuy nhiên có thể đạt đƣợc hiệu quả phổ tần cao hơn nữa bằng việc sử dụng hệ thống nhiều ăng-ten ở cả máy phát và máy thu.1 Khái niệm hệ thống MIMO MIMO là các hệ thống truyền dẫn vô tuyến sử dụng đồng thời nhiều ăng- ten ở máy phát và máy thu, nhằm tăng tốc độ truyền.

Chuỗi tín hiệu phát đƣợc mã hóa theo cả hai miền không gian và thời gian nhờ bộ mã hóa không gian thời gian (STE: Space-Time Encoder). Tín hiệu sau khi đƣợc mã hóa không gian - thời gian đƣợc phát đi nhờ N ăng-ten phát. Máy thu sử dụng phân tập thu với M ăng-ten thu. Kênh tổng hợp giữa máy phát (Tx) và máy thu (Rx) có N đầu vào và M đầu ra đƣợc gọi là kênh MIMO M ×N.

Trong các trƣờng hợp đặc biệt khi N = 1 và M = 1, tƣơng ứng chúng ta có các hệ thống phân tập thu SIMO và phân tập phát MISO. Để tránh ảnh hƣởng giữa các ăng-ten phát và các ăng-ten thu với nhau, khoảng cách yêu cầu tối thiểu giữa các phần tử ăng-ten ở các mảng ăng-ten phát hoặc thu là ⁄. Đại học Công Nghệ-ĐHQGHN (LUAN.gian 10 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.1: Hệ thống MIMO 1.2 Mô hình toán học Bắt đầu từ trƣờng hợp đơn giản là kênh truyền có hệ số truyền xác định (không có fading mà chỉ có hệ số suy giảm và ồn) và đƣợc biết trƣớc qua phép ƣớc lƣợng kênh, băng tần hẹp bất biến với thời gian. Một hệ thống gồm N ăng- ten phát và M ăng-ten thu thƣờng đƣợc gọi là hệ thống MIMO MxN.

Một hệ thống nhƣ vậy thƣờng đƣợc mô tả mối quan hệ đầu vào – đầu ra nhƣ sau [1]: (1.1) z là vectơ tạp âm; H là ma trận các đặc tính kênh truyền nhƣ thông tin về độ lớn, về pha của đƣờng truyền giữa N ăng-ten phát và M ăng-ten thu. Mô hình toán học đƣợc diễn tả nhƣ sau: Hình 1.2: Mô hình toán học hệ thống MIMO Đại học Công Nghệ-ĐHQGHN (LUAN.gian 11 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.gian Ma trận H có dạng: [ ] (1.2) Các vecto phát, thu và tạp âm tƣơng ứng là: s=[ ] y=[ ] z=[ ] Cách trình bày khác: (1.3) Mối quan hệ giữa tín hiệu phát và tín hiệu thu biểu diễn qua phƣơng trình hệ thống: (1.4) y=√ Hs + z Với PT là tổng công suất phát từ N ăng-ten phát.3 Dung lƣợng kênh MIMO Dung lƣợng kênh truyền là tốc độ có thể truyền dẫn tối đa với một xác suất lỗi tƣơng đối nhỏ nào đó. Dung lƣợng của một kênh truyền chịu ảnh hƣởng của tạp âm nhiễu Gauss trắng cộng tính: C=W [bits/s] (1.5) Trong đó: W : băng tần của kênh truyền (Hz) : tỉ số công suất tín hiệu trên tạp âm (SNR) Đại học Công Nghệ-ĐHQGHN (LUAN.gian 12 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.gian Đối với kênh truyền cố định, dung lƣợng kênh truyền MIMO có thể biểu điễn tổng quát nhƣ sau: CMIMO = (1.6) ( ) * + { ( ) * + Trong thực tế do các tác động của fading, kênh truyền biến động theo thời gian và thƣờng đƣợc mô phỏng hóa bằng các biến số ngẫu nhiên tuân theo phân bố Rayleigh. Dung lƣợng kênh truyền đƣợc xác định: , ( )- * + (1.2 Một số kĩ thuật trong hệ thống MIMO cơ bản Trong các hệ thống thông tin vô tuyến di động, các kỹ thuật phân tập đƣợc sử dụng rộng rãi để giảm ảnh hƣởng của fading đa đƣờng và cải thiện độ tin cậy của truyền dẫn mà không phải tăng công suất phát hoặc mở rộng băng thông.

Kỹ thuật phân tập dựa trên các mô hình mà ở đó tại bộ thu sẽ nhận đƣợc các bản sao chép của tín hiệu phát, tất cả các sóng mang sẽ có cùng một thông tin nhƣng sự tƣơng quan về fading thống kê là rất nhỏ. Ý tƣởng cơ bản của phân tập là ở chỗ, nếu hai hoặc nhiều mẫu độc lập của tín hiệu đƣợc đƣa tới và các mẫu đó bị ảnh hƣởng của fading là độc lập với nhau, có nghĩa là trong số chúng, có những tín hiệu bị ảnh hƣởng nhiều, trong khi các mẫu khác bị ảnh hƣởng ít hơn. Điều đó có nghĩa là khả năng của các mẫu đồng thời chịu ảnh hƣởng của fading dƣới một mức cho trƣớc là thấp hơn nhiều so với khả năng một vài mẫu độc lập bị nằm dƣới mức đó. Do vậy, bằng cách tổ hợp một cách thích hợp các mẫu khác nhau sẽ dẫn tới giảm ảnh hƣởng của fading và do đó tăng độ tin cậy của việc phát tín hiệu.

Một số phƣơng pháp phân tập đƣợc sử dụng để có đƣợc Đại học Công Nghệ-ĐHQGHN (LUAN.gian 13 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.gian chất lƣợng nhƣ mong muốn tƣơng ứng với phạm vi phân tập đƣợc giới thiệu, các kỹ thuật phân tập đƣợc phân lớp thành phân tập thời gian, tần số và phân tập không gian.1 Phân tập thời gian Phân tập theo thời gian có thể thu đƣợc qua mã hóa và xen kênh. Sau đây ta sẽ so sánh hai trƣờng hợp: truyền ký tự liên tiếp và dùng xen kênh khi độ lợi kênh truyền rất nhỏ. ht t Khoâng xen keânh Töø maõ x0 Töø maõ x1 Töø maõ x2 Töø maõ x3 Xen keânh Hình 1.3: Phân tập theo thời gian Từ hình vẽ ta thấy rằng: từ mã x2 bị triệt tiêu bởi fading nếu không dùng bộ xen kênh, nếu dùng bộ xen kênh thì mỗi từ mã chỉ mất một ký tự và ta có thể phục hồi lại từ 3 ký tự ít bị ảnh hƣởng bởi fading. Phân tập thời gian có thể đạt đƣợc bằng cách truyền dữ liệu giống nhau qua những khe thời gian khác nhau, tại nơi thu các tín hiệu fading không tƣơng quan với nhau.

Khoảng cách thời gian yêu cầu ít nhất bằng thời gian tƣơng quan của kênh truyền hoặc nghịch đảo của tốc độ fading. fading do có chuyển động tƣơng đối giữa nguồn phát theo thời gian gây ra hiệu ứng Doppler Đại học Công Nghệ-ĐHQGHN (LUAN.gian 14 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.8) Trong đó c: vận tốc ánh sáng fc: tần số ánh sáng fd: tần số doffler ν: vận tốc dịch chuyển của nguồn phát Mã kiểm soát lỗi thƣờng đƣợc sử dụng trong hệ thống truyền thông để cung cấp độ lợi mã (coding gain) so với hệ thống không mã hóa. Trong truyền thông di động, mã kiểm soát lỗi tổ hợp với xen kênh để đạt đƣợc sự phân tập thời gian. Trong trƣờng hợp này, các phiên bản của tín hiệu phát đến nơi thu dƣới dạng dƣ thừa trong miền thời gian.

Khoảng thời gian lặp lại các phiên bản của tín hiệu phát đƣợc quy định bởi thời gian xen kênh để thu đƣợc fading độc lập ở ngõ vào bộ giải mã.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ