Chương 1: Tổng quan về sợi đa lõi (MCF) Để vượt qua giới hạn về dung lượng của các SMF, ghép kênh phân chia theo không gian phải được sử dụng để khai thác chiều vật lý cuối cùng là không gian. Một số mô hình SDM được khảo sát là dựa trên sợi một vài mode (FMF), sợi đa mode (MMF), sợi đa lõi (MCF). Nếu dung lượng của mỗi kênh không gian (mode trong trường hợp MMF hoặc lõi trong trường hợp MCF) được giả định là giống nhau, thì dung lượng tổng của hệ thống SDM tăng lên đúng bằng số lượng của lõi/mode trong MCF. Mặt khác, nếu công suất quang trên mỗi lõi MCF được giữ giống như trong SMF, thì mật độ phổ (SE) trong MCF có thể gấp đúng bằng số lõi của sợi MCF.
Do đó, SDM là một phương pháp hiệu quả để tăng dung lượng trên mỗi sợi. Động lực để áp dụng MCF/FMF thay cho các bó SMF dựa trên giả thiết là các hệ thống SDM trong tương lai có khả năng sử dụng các phần tử đa lõi (MC)/vài mode (FM) tiết kiệm năng lượng, cũng như siêu kênh SDM cho mạng SDM và giao diện tốc độ cao hơn, những tiềm năng đang được nghiên cứu chuyên sâu để giảm chi phí/bit, năng lượng/bit và không gian/bit.1 Giới thiệu chung Trong vài thập kỷ qua, nhu cầu truyền tải dữ liệu của các mạng truy cập và đường trục ngày càng tăng lên theo cấp số nhân. Trong những thập kỷ gần đây, nhu cầu về lưu lượng truy cập mạng không ngừng tăng lên, cho thấy tốc độ tăng mạnh từ 20% đến 60% mỗi năm trong thập kỷ qua. Các nhà nghiên cứu dự báo nhu cầu này không có dấu hiệu dừng lại và có thể tăng nữa.
Sự xuất hiện của các công nghệ và ứng dụng mới, thay đổi tốc độ và dung lượng chúng ta tiêu thụ dữ liệu, kết hợp với sự gia tăng gần đây của giao tiếp giữa máy và máy và sự ra đời của cái gọi là “Internet of Things”, đã khiến nhu cầu tăng vọt đến mức chưa từng có. Vượt ngoài sức tưởng tượng của các kỹ sư mạng. Mặc dù các công nghệ như ghép kênh phân chia theo bước sóng (DWDM) và truyền quang liên tục cho phép tăng dung lượng lên gấp nhiều lần trong các hệ thống quang, các kỹ sư vẫn phải tìm cách để đáp ứng nhu cầu lưu lượng truy cập tăng theo cấp số nhân đang thử nghiệm ngày nay. Hơn nữa, các hệ thống hiện tại đang nhanh chóng đạt đến giới hạn về lượng thông tin tối đa có thể được truyền qua một kênh nhất định, dẫn đến sự suy giảm dung lượng.
Để khắc phục giới hạn dung lượng trong hạ tầng thông tin cáp quang hiện có, việc tăng hiệu quả không gian trong tiết diện cáp quang sẵn có là giải pháp hữu hiệu nhất. Sợi 3 đa lõi (MCF), trong phạm vi ghép kênh phân chia không gian (SDM), tạo nên một giải pháp đầy hứa hẹn cho vấn đề hiệu quả nói trên. Thực hiện SDM, với việc sử dụng MCF không tách rời, bao gồm một giải pháp đơn giản và mạnh mẽ không yêu cầu xử lý tín hiệu nhiều đầu ra phức tạp ở phía máy thu. Tuy nhiên, vấn đề chính và trọng tâm của luận văn này là có thể tăng số lượng lõi bên trong sợi quang trong khi giữ cho xuyên nhiễu giữa các lõi (XT) ở mức thấp.
Lưu ý rằng việc giữ cho xuyên nhiễu ở mức thấp không chỉ để cho phép dữ liệu đạt được khoảng cách xa hơn, mà còn để có thể sử dụng các định dạng điều chế đa cấp cao. Các chiến lược khác nhau đã được sử dụng để đạt được điều này. Việc sử dụng một rãnh, để giảm suy hao do sợi bị uốn cong trong các ứng dụng FTTH, đã được chứng minh là rất hiệu quả giảm xuyên nhiễu trong MCF khi áp dụng cho mỗi lõi; tạo ra cái gọi là cấu trúc "hỗ trợ rãnh"[1]. Bằng cách sử dụng các cấu trúc hỗ trợ rãnh này, luận văn sẽ phân tích sợi đa lõi với các bố trí lõi khác nhau nhằm giảm thiểu xuyên nhiễu trong sợi quang.
Cuối cùng, với mục đích tối đa hóa công suất của sợi quang, trong luận văn đã mô tả một phương pháp để sắp xếp không gian các lõi giống hệt nhau bên trong MCF bằng cách sử dụng các bố cục đã được đề xuất trước đó.2 Sợi quang cho hệ thống SDM 1.1 Mô hình SDM SDM sử dụng kích thước không gian để phân phối các luồng dữ liệu khác nhau đồng thời bằng cách tạo các kênh không gian song song. Công nghệ này thường được sử dụng trong hệ thống đa đầu ra (MIMO) đa đầu vào, kết hợp ít nhất hai ăng ten ở phía máy phát và ít nhất hai ăng ten ở phía máy thu. Và xử lý tín hiệu MIMO đã được sử dụng rộng rãi trong các hệ thống truyền dẫn quang kết hợp hiện tại với ghép kênh phân chia phân cực (PDM) trên các sợi đơn mode tiêu chuẩn. Sử dụng sợi đa lõi và chế độ đa biến, có thể đạt được khoảng cách truyền đường dài và tốc độ dữ liệu tốc độ cao với SDM mật độ cao.
Ghép kênh phân chia phân cực (PDM) tăng gấp đôi dung lượng truyền so với hệ thống phân cực đơn. Việc xây dựng các định dạng điều chế bốn chiều có thể được thiết kế để tối ưu hóa hiệu suất truyền dẫn quang phổ với chi phí thấp [2].1 Mô hình hệ thống SDM Hình 1.1: Sơ đồ hệ thống SDM [3] Từ hình 1.1 cho thấy nhiều tín hiệu WDM được kết hợp lại với nhau bằng cách sử dụng bộ ghép kênh không gian, được truyền qua một liên kết sợi quang và phân tách bằng bộ giải ghép kênh không gian ở đầu thu. Liên kết sợi quang là một sợi quang cung cấp các đường truyền song song sử dụng sợi quang đa lõi (MCF) và sợi quang đa mode (MMF). Với sợi quang đa lõi sẽ có nhiều lõi được đặt trong cùng một lớp bọc.
Khi tất cả các lõi của MCF cách nhau đủ xa để các mode của chúng không chồng lên nhau, mỗi lõi cung cấp một đường dẫn khác nhau mà không có xuyên nhiễu giữa các lõi. MCF tương đương với một bó sợi quang đơn mode (SMF) và việc sử dụng nó có thể làm tăng dung lượng hệ thống lên một hệ số tương đương với số lõi. Sợi quang đa mode (MMF) chỉ có một lõi kích thước lớn có khả năng hỗ trợ nhiều mode, tất cả đều có thể được sử dụng để truyền song song các tín hiệu WDM khác nhau. Tuy nhiên với MMF các mode của sợi quang đều chia sẻ cùng một lõi, các đường dẫn song song trong các sợi đó không được tách biệt về mặt vật lý.
Trong một sợi quang lý tưởng, tính trực giao của các mode khác nhau sẽ đảm bảo rằng các mode khác nhau không ghép cặp với nhau, mặc dù chúng chia sẻ cùng một đường dẫn vật lý. Trong thực tế, sự chồng chéo các mode của MMF luôn xảy ra theo kiểu ngẫu nhiên do các biến thể về hình dạng và kích thước của lõi sợi quang dọc theo chiều dài của nó và nó dẫn đến xuyên nhiễu không mong muốn. Mức độ kết hợp giữa hai mode bất kỳ phụ thuộc tỷ lệ nghịch vào sự khác biệt trong hằng số truyền của chúng; nhỏ hơn là sự khác biệt, mạnh hơn trở thành khớp nối. Do đó, hiện nay chủ yếu tập trung nghiên cứu sợi MCF [3].2 Các thành phần trong hệ thống SDM Các bộ ghép/tách kênh không gian bao gồm: bộ ghép kênh không gian bó sợi, bộ ghép kênh dựa trên sợi quang, bộ ghép kênh tích hợp.
a) Bộ ghép kênh không gian bó sợi Một bộ ghép kênh không gian cho MCF gồm có gương, lăng kính và thấu kính có thể được sử dụng để hướng các đầu vào từ SMF tới các lõi khác nhau của MCF. Một bộ ghép kênh như vậy đã được sử dụng trong một thí nghiệm năm 2012 để kết nối các đầu vào khác nhau đến từ bảy SMF vào các lõi khác nhau của MCF bảy lõi. Nó thể hiện suy hao xen khoảng 0,6 dB với mức xuyên nhiễu dưới −50 dB. Nhiều lăng kính đã được sử dụng trong một thí nghiệm khác vào năm 2012 để ghép 19 chùm tia đầu vào thành MCF 19 lõi, nhưng bộ ghép kênh không gian tương đối cồng kềnh [3].
Đối với MMF vì tất cả các đầu vào phải được đưa vào lõi đơn của MMF để chúng kích thích các mode khác nhau của cùng một sợi quang. Việc sử dụng các tấm pha cho các mode bậc cao của sợi quang đã được đề xuất ngay từ năm 1994. Ý tưởng sử dụng bản chất không đồng đều của pha quang cho các mode như vậy.2 cho thấy thiết kế của một bộ ghép kênh quang số lượng lớn, có khả năng ghép N chùm đầu vào đến từ các SMF thành một sợi N-mode, sau khi đưa vào các dịch pha phù hợp bằng cách sử dụng các tấm pha khác nhau. Thiết kế này có suy hao xen lớn vì sử dụng bộ chia.2: Bộ ghép kênh không gian bó sợi chung ghép N điểm đầu vào từ SMF thành một sợi quang một vài mode sau khi đưa vào các tấm dịch pha phù hợp [3].
6 Vì cổng đầu vào và cổng đầu ra của bộ ghép kênh không gian đều kết nối với sợi quang, nên có thể sử dụng một thiết bị với suy hao xen thấp nếu bộ ghép kênh được chế tạo chỉ sử dụng sợi. Ngay từ năm 2005, người ta đã chỉ ra rằng một thiết bị như vậy có thể được chế tạo bằng cách cắt nhỏ một đoạn SMF để tạo thành MCF, hoặc MMF, ở đầu ra. Kể từ đó, các thiết bị như vậy đã được phát triển rộng rãi và được gọi là đèn quang tử.3: Đèn quang tử sử dụng phần vuốt nhỏ lại các sợi quang đơn mode [3] Hình 1.3 cho thấy cách tạo đèn quang tử từ một bó SMF, được bao bọc bên trong một ống dẫn thủy tinh có chiết suất thấp hơn một chút so với lớp bọc của SMF, có thể giảm dần cho đến khi tất cả các lõi sát gần nhau để giống như MCF và sau đó hợp nhất để tạo thành một khối lớn duy nhất. Giai đoạn ban đầu để ghép kênh không gian thành MCF và giai đoạn sau được sử dụng để ghép kênh không gian thành một MMF.
Trong cả hai trường hợp, làm thon nhỏ được thực hiện bằng cách đốt nóng toàn bộ cấu trúc để làm mềm kính và kéo ở một đầu của nó. Kích thước của bó ban đầu phụ thuộc vào số lượng SMF. Vì đường kính lớp bọc của mỗi SMF được cố định ở 125 𝜇m, đường kính ban đầu khoảng 1mm và việc thu nhỏ lại làm giảm khoảng một hệ số 10.