Chương 1: Trình bày tổng quan về tấn công từ chối dịch vụ phân tán, những đặc điểm của tấn công từ chối dịch vụ và các mạng thường được sử dụng để thực hiện tấn công từ chối dịch vụ. Chương 2: Trình bày bài toán dự đoán khả năng tấn công DDOS vào các mạng dựa trên dịch vụ và các nghiên cứu liên quan đến vấn đề dự đoán tấn công mạng. Giới thiệu về việc xây dựng cơ sở dữ liệu dùng để huấn luyện các mô hình dự đoán, trong đó, phân tích đánh giá các đặc trưng của cơ sở dữ liệu làm căn cứ để lựa chọn và xây dựng mô hình dự đoán. Chương 3: Giới thiệu các kỹ thuật trí tuệ nhân tạo thường được sử dụng để xây dựng các mô hình phân lớp, dự đoán.
Với bài toán dự đoán khả năng tấn công DDOS dựa trên cơ sở dữ liệu về mạng SDN, luận văn sử dụng 4 giải thuật là cây quyết định, Logistic Regression, Random Forest và Support Vector Machine. Kết luận và tài liệu tham khảo.TỔNG QUAN VỀ TẤN CÔNG TỪ CHỐI DỊCH VỤ 1. Tổng quan về tấn công từ chối dịch vụ phân tán (DDOS) Tấn công từ chối dịch vụ DDos (Distributed Denial of Service attack - DDoS attack) là hành động làm cho máy cung cấp dịch vụ không thể phục vụ các yêu cầu sử dụng dịch vụ của người dùng hợp pháp. Về cơ bản, sau cuộc tấn công, hệ thống cung cấp dịch vụ ngừng hoạt động trong một khoảng thời gian đủ dài.
Các tấn công DDos có thể đến một hệ thống máy tính với các địa chỉ IP khác nhau trên mạng Internet. Các cuộc tấn công từ chối dịch vụ (DDoS) phân tán gây ra mối đe dọa lớn đối với mạng Internet và có nhiều cơ chế phòng thủ đã được đề xuất để chống lại vấn đề này. Những kẻ tấn công liên tục sửa đổi các công cụ của họ để vượt qua các hệ thống bảo mật được xây dựng, trong khi đó, các nhà nghiên cứu liên tục phải sửa đổi các phương pháp tiếp cận của họ để xử lý các cuộc tấn công mới. Lĩnh vực nghiên cứu về DDoS ngày càng trở nên phức tạp hơn và trở nên khó khăn đến mức khó có thể xác định được mức độ tấn công.
Điều này cản trở sự hiểu biết về hiện tượng DdoS trong hệ thống các mạng máy tính. Sự đa dạng của các cuộc tấn công đã biết khiến chúng ta nghĩ rằng không gian vấn đề rất rộng lớn và khó khám phá và giải quyết. Mặt khác, các hệ thống phòng thủ hiện tại đang triển khai nhiều chiến lược khác nhau để chống lại vấn đề và thật khó để hiểu được những điểm tương đồng và khác biệt của của các hệ thống này nhằm đánh giá tính hiệu quả và chi phí của chúng cũng như so sánh các hệ thống này với nhau. Một cuộc tấn công từ chối dịch vụ được đặc trưng bởi một nỗ lực rõ ràng nhằm ngăn chặn việc sử dụng hợp pháp một dịch vụ.
Một cuộc tấn công từ chối dịch vụ phân tán triển khai nhiều đối tượng tấn công để đạt được mục tiêu này. Trong phạm vi nghiên cứu của luận văn, tác giả quan tâm đến các cuộc tấn công DDoS trong lĩnh vực mạng dịch vụ, được gây ra bằng cách khiến nạn nhân nhận được mã độc hại và tạo ra một số thiệt hại cho nhà cung cấp dịch vụ. 5 6 Thông thường, để thực hiện một cuộc tấn công DdoS, kẻ tấn công gửi một luồng gói tin đến nạn nhân; luồng này tiêu thụ một số tài nguyên quan trọng, do đó khiến tài nguyên không khả dụng cho các khách hàng hợp pháp của nạn nhân. Một cách tiếp cận phổ biến khác là kẻ tấn công gửi một vài gói tin không đúng định dạng gây nhầm lẫn cho một ứng dụng hoặc một giao thức trên máy nạn nhân và buộc nó phải đóng băng hoặc khởi động lại.
Tuy nhiên, một cách có thể khác để từ chối dịch vụ là chiếm quyền sử dụng các máy trong mạng nạn nhân và tiêu thụ một số tài nguyên quan trọng để các máy khách hợp pháp từ cùng một mạng không thể nhận được một số dịch vụ bên trong hoặc bên ngoài. Rõ ràng, có nhiều cách khác nhau để từ chối dịch vụ trên Internet, một số cách mà chúng ta không thể đoán trước được và những cách này sẽ chỉ được phát hiện sau khi chúng đã bị khai thác trong một cuộc tấn công lớn. Nguyên nhân DDOS có thể thực hiện được Thiết kế Internet hiện tại tập trung vào tính hiệu quả trong việc di chuyển các gói tin từ nguồn đến đích. Thiết kế này tuân theo mô hình end-to-end, nghĩa là mạng trung gian cung cấp dịch vụ chuyển tiếp gói tin tối thiểu, tốt nhất, để người gửi và người nhận triển khai các giao thức tiên tiến để đạt được các đảm bảo dịch vụ mong muốn như: chất lượng dịch vụ, độ tin cậy, khả năng vận chuyển hoặc an ninh.
Mô hình end-to-end đẩy độ phức tạp lên các máy đầu cuối, để mạng trung gian trở nên đơn giản và được tối ưu hóa cho việc chuyển tiếp các gói tin. Nếu một bên trong giao tiếp hai chiều (người gửi hoặc người nhận) hoạt động không đúng theo thiết kế thì có thể gây thiệt hại tùy ý cho đồng nghiệp của mình. Mạng trung gian sẽ không ngăn chặn điều này, bởi vì Internet không được thiết kế để giám sát quá trình truyền thông. Một hệ quả của chính sách này là sự hiện diện của IP giả mạo.
An ninh Internet là dạng an ninh có sự phụ thuộc lẫn nhau. Các cuộc tấn công DDoS thường được phát động từ các hệ thống bị chiếm quyền thông qua các thỏa hiệp liên quan đến bảo mật. Bất kể hệ thống nạn nhân có được bảo mật 6 7 tốt như thế nào, khả năng bị tấn công DDoS của hệ thống đó phụ thuộc vào tình trạng bảo mật trong phần còn lại của Internet toàn cầu. Nguồn tài nguyên Internet là hữu hạn.
Mỗi thực thể trên mạng Internet (máy chủ lưu trữ, mạng, dịch vụ) với tài nguyên hạn chế có thể bị tiêu thụ bởi quá nhiều người dùng. Trí thông minh và tài nguyên không được kết hợp với nhau. Mô hình giao tiếp end-to-end dẫn đến việc lưu trữ hầu hết thông tin cần thiết cho việc đảm bảo dịch vụ với các máy chủ cuối, hạn chế số lượng các xử lý được thực hiện trong mạng trung gian để các gói có thể được chuyển tiếp nhanh chóng và với chi phí tối thiểu. Đồng thời, với mong muốn thông lượng lớn đã dẫn đến việc thiết kế các đường dẫn băng thông cao trong mạng trung gian, trong khi các mạng cuối chỉ đầu tư vào lượng băng thông nhiều nhất mà họ nghĩ rằng họ có thể cần.
Do đó, các máy khách độc hại có thể sử dụng sai nguồn tài nguyên dồi dào của mạng trung gian không chủ ý để gửi nhiều thông điệp cho một nạn nhân ít được quan tâm hơn. Trách nhiệm giải trình không được thực hiện trong mạng. Việc có thể giả mạo địa chỉ IP cho phép những kẻ tấn công một cơ chế mạnh mẽ để thoát khỏi trách nhiệm về hành động của họ và đôi khi thậm chí là phương tiện để thực hiện các cuộc tấn công (các cuộc tấn công phản xạ [1], chẳng hạn như cuộc tấn công Smurf1). Kiểm soát bị phân tán.
Việc quản lý Internet bị phân tán và mỗi mạng được quản lý theo các chính sách cục bộ do chủ sở hữu điều chỉnh. Hệ quả của việc này là rất nhiều. Không có cách nào để thực thi việc triển khai toàn cầu của một cơ chế bảo mật hoặc chính sách bảo mật cụ thể và do những lo ngại về quyền riêng tư, thường không thể điều tra hành vi truy cập xuyên mạng. Cách thức thực hiện tấn công DDOS Một cuộc tấn công DDoS được thực hiện theo nhiều giai đoạn.
Kẻ tấn công đầu tiên tuyển dụng nhiều máy đặc vụ (agent). Quá trình này thường được 1 Smurf attack.org/advisories/CA-1998-01. 7 8 thực hiện tự động thông qua việc quét các máy từ xa, tìm kiếm các lỗ hổng bảo mật có thể cho phép chiếm quyền. Lỗ hổng của các máy được phát hiện sau đó được khai thác để đột nhập vào các máy được thâu tóm và lây nhiễm mã tấn công cho chúng.
Giai đoạn khai thác/lây nhiễm thường được tự động hóa và các máy bị lây nhiễm có thể được sử dụng để tuyển thêm các đồng sự mới. Một chiến lược chiêu mộ/khai thác/lây nhiễm khác bao gồm phân phối phần mềm tấn công dưới sự ngụy trang của một ứng dụng hữu ích (các bản sao phần mềm này được gọi là Trojan). Việc phân phối này có thể được thực hiện bằng nhiều cách, ví dụ, bằng cách gửi các tin nhắn E-mail có tệp đính kèm bị nhiễm. Các máy tác nhân bị chiếm quyền được sử dụng để gửi các gói tin tấn công.
Những kẻ tấn công thường che giấu danh tính của các máy bị chiếm quyền trong cuộc tấn công thông qua việc giả mạo địa chỉ nguồn trong các gói tấn công. Tuy nhiên, giả mạo địa chỉ không phải lúc nào cũng là yêu cầu cần thiết cho một cuộc tấn công DDOS thành công. Giả mạo địa chỉ IP chỉ làm cản trở việc tìm kiếm, truy vết các máy tham gia và cuộc tấn công DDOS. Lí do cho các cuộc tấn công DDOS Mục tiêu của tấn công chính là gây thiệt hại cho nạn nhân.
Thông thường động cơ thầm kín là lý do cá nhân (một số lượng đáng kể các cuộc tấn công DDoS được thực hiện nhằm vào các máy tính gia đình, có lẽ là vì mục đích trả thù) hoặc uy tín (các cuộc tấn công thành công vào các máy chủ Web phổ biến được cộng đồng hacker tôn trọng). Tuy nhiên, một số cuộc tấn công DDoS được thực hiện vì lợi ích vật chất (gây tổn hại đến tài nguyên của đối thủ cạnh tranh hoặc tống tiền các công ty) hoặc vì lý do chính trị (một quốc gia đang có chiến tranh có thể tiến hành các cuộc tấn công nhằm vào các nguồn tài nguyên quan trọng của đối phương, có khả năng tận dụng một phần đáng kể sức mạnh tính toán của toàn bộ quốc gia cho việc này hoạt động). Trong một số trường hợp, nạn nhân thực sự của cuộc tấn công có thể không phải là mục tiêu thực sự của các tấn công, tuy nhiên một số tấn công thì dựa vào hoạt động chính xác của mục tiêu.