Placing Outer Space: Nghiên cứu nhân học về sự hình dung không gian vũ trụ của Lisa Messeri

Chuyên ngành

Nhân chủng học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Sách

2016

249
0
0

Phí lưu trữ

55 Point

Tóm tắt

I. Tổng quan về placing outer space trong nghiên cứu học thuật

Placing outer space là khái niệm nghiên cứu cách con người định vị và tưởng tượng không gian vũ trụ từ chính Trái Đất. Cuốn sách của Lisa Messeri xuất bản năm 2016 bởi Duke University Press đã mở ra hướng tiếp cận dân tộc học mới. Nghiên cứu tập trung vào cách các nhà khoa học, kỹ sư và cộng đồng tạo ra ý nghĩa về các thế giới khác thông qua thực hành hàng ngày. Phương pháp tiếp cận này xem xét không gian vũ trụ như một địa điểm xã hội, nơi tri thức con người được sản xuất và tái tạo liên tục. Thay vì chỉ nhìn vào vật lý thiên văn, nghiên cứu khám phá chiều sâu văn hóa và xã hội đằng sau việc khám phá vũ trụ. Các nhà nghiên cứu từ nhiều lĩnh vực như nhân học, xã hội học và khoa học hành tinh đều đóng góp vào hiểu biết về chủ đề này. Việc đặt không gian vũ trụ vào bối cảnh Trái Đất giúp làm sáng tỏ mối quan hệ phức tạp giữa con người và vũ trụ bao la.

1.1. Nguồn gốc và bối cảnh ra đời placing outer space

Khái niệm placing outer space bắt nguồn từ sự phát triển mạnh mẽ của ngành nhân học vũ trụ vào đầu thế kỷ 21. Các học giả như David Valentine, Valerie Olson và Alessandra Battaglia đã kêu gọi nghiên cứu nhân học về không gian vũ trụ. Họ lập luận rằng vũ trụ là địa điểm quan trọng để kiểm tra các thực hành tưởng tượng tương lai dưới góc độ xã hội. Lisa Messeri, nhà nhân học tại Đại học Yale, đã thực hiện nghiên cứu dân tộc học tại nhiều địa điểm bao gồm trạm nghiên cứu sao Hỏa ở Utah và phòng thí nghiệm NASA. Cuốn sách của bà trở thành công trình tiên phong trong việc kết hợp nhân học với khoa học hành tinh.

1.2. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu placing outer space

Nghiên cứu placing outer space bao gồm nhiều đối tượng từ nhà thiên văn học, nhà địa chất học đến kỹ sư robot tại các tổ chức như NASA và MIT. Phạm vi trải rộng từ việc lập bản đồ sao Hỏa tại Silicon Valley đến trực quan hóa các thế giới ngoài hành tinh. Phương pháp dân tộc học cho phép nhà nghiên cứu quan sát trực tiếp cách khoa học được thực hành trong phòng thí nghiệm và hiện trường. Nghiên cứu cũng xem xét cách các công cụ trực quan như cột địa tầng và bản đồ số định hình hiểu biết về các hành tinh khác. Mục tiêu là hiểu rõ cách tri thức về vũ trụ được xây dựng thông qua tương tác xã hội và công nghệ.

II. Phân tích vấn đề trong nghiên cứu placing outer space

Một vấn đề trung tâm trong placing outer space là cách con người chuyển đổi không gian vũ trụ từ vùng xa xôi thành địa điểm có ý nghĩa. Các nhà khoa học phải đối mặt với thách thức biến dữ liệu thô thành tri thức có thể hiểu được về các thế giới khác. Kỹ thuật narrating, mapping và visualizing đóng vai trò then chốt trong quá trình này. Tại sa mạc Utah, các nhà nghiên cứu mô phỏng điều kiện sao Hỏa để kiểm tra thiết bị và giả thuyết khoa học. Tuy nhiên, việc so sánh giữa Trái Đất và các hành tinh khác luôn tiềm ẩn nguy cơ đơn giản hóa quá mức. Câu hỏi về sự sống ngoài hành tinh đặt ra thách thức lớn khi các nhà khoa học phải suy luận từ vi sinh vật cực đoan trên Trái Đất. Khái niệm extreme, tức môi trường khắc nghiệt, trở thành cầu nối giữa địa cầu và vũ trụ. Vấn đề cũng nằm ở cách tri thức được truyền thông và công chúng hiểu về khám phá không gian.

2.1. Thách thức trong narrating Mars tại sa mạc Utah

Việc narrating Mars tại Trạm Nghiên cứu Sa mạc Sao Hỏa MDRS ở Utah đặt ra nhiều thách thức thực tiễn. Các nhà khoa học phải diễn giải địa hình sa mạc thành đại diện cho bề mặt sao Hỏa, đòi hỏi kiến thức chuyên sâu về địa chất. Cột địa tầng stratigraphic column là công cụ trực quan quan trọng nhưng mang tính lý thuyết, không phản ánh đầy đủ các đứt gãy và nếp gấp thực tế. Quá trình nhận diện các tầng đá như Formation Carmel yêu cầu sự hợp tác và tranh luận giữa nhiều nhà nghiên cứu. Khoảng cách giữa quan sát trực tiếp và biểu diễn lý thuyết tạo ra tension nhận thức liên tục.

2.2. Vấn đề visualizing alien worlds và giới hạn công nghệ

Trực quan hóa các thế giới ngoài hành tinh phụ thuộc vào công nghệ hình ảnh như Kính viễn vọng Không gian Hubble và dữ liệu từ tàu thăm dò. Mỗi hình ảnh là kết quả của nhiều lớp xử lý kỹ thuật số, lựa chọn màu sắc và diễn giải khoa học. Các nhà khoa học phải cân bằng giữa tính chính xác khoa học và khả năng truyền đạt cho công chúng. Hình ảnh Hubble Frontier Fields và dữ liệu từ Mars rover tạo ra cách nhìn khác nhau về cùng một hành tinh. Giới hạn công nghệ cũng ảnh hưởng đến những gì có thể quan sát và kết luận về môi trường ngoài hành tinh.

III. Giải pháp và phương pháp trong placing outer space

Phương pháp dân tộc học tại chỗ cung cấp giải pháp tiếp cận placing outer space một cách toàn diện. Lisa Messeri áp dụng kỹ thuật tham gia quan sát tại nhiều địa điểm nghiên cứu khác nhau trên toàn cầu. Việc sống và làm việc cùng các nhà khoa học tại MDRS, NASA Ames và MIT cho phép thu thập dữ liệu phong phú. Phương pháp kết hợp giữa nghiên cứu định tính và phân tích công nghệ trực quan giúp hiểu sâu quy trình khoa học. Giải pháp xây dựng khái niệm extreme cho phép kết nối nghiên cứu về sinh vật cực đoan với khoa học hành tinh. Các nhà nghiên cứu cũng phát triển framework để phân tích cách tri thức không gian được sản xuất xã hội. Phương pháp so sánh giữa các địa điểm trên Trái Đất và môi trường ngoài hành tinh tạo ra hiểu biết liên ngành. Chiến lược xuất bản và truyền thông khoa học cũng được nghiên cứu để cải thiện cách công chúng tiếp nhận thông tin về vũ trụ.

3.1. Phương pháp dân tộc học tại trạm nghiên cứu sao Hỏa

Phương pháp dân tộc học tại MDRS bao gồm sống trong môi trường mô phỏng sao Hỏa với điều kiện hạn chế về nước và liên lạc. Nhà nghiên cứu ghi chép chi tiết các hoạt động hàng ngày từ kiểm tra thiết bị đến diễn giải dữ liệu địa chất. Việc sử dụng cột địa tầng và bản đồ số được quan sát kỹ để hiểu cách công cụ định hình nhận thức. Phương pháp này cho phép phát hiện khoảng cách giữa lý thuyết và thực hành khoa học. Nghiên cứu kéo dài hai tuần cung cấp dữ liệu phong phú về tương tác xã hội trong môi trường khắc nghiệt.

3.2. Xây dựng khái niệm extreme trong nghiên cứu khoa học hành tinh

Khái niệm extreme được xây dựng như cầu nối giữa nghiên cứu vi sinh vật cực đoan và khoa học hành tinh. Stefan Helmreich nghiên cứu sinh vật sống tại miệng núi lửa dưới đáy đại dương đã chứng minh mối liên hệ này. Các môi trường khắc nghiệt trên Trái Đất như suối nhiệt trở thành đại diện cho điều kiện có thể tồn tại trên hành tinh khác. Phương pháp này cho phép nhà khoa học suy luận về khả năng sống sót của sự sống ngoài hành tinh. Khái niệm extreme mở rộng phạm vi nghiên cứu, kết nối quá khứ, hiện tại và tương lai trong cùng một framework phân tích.

IV. Kết luận và ứng dụng placing outer space trong thực tiễn

Nghiên cứu placing outer space mở ra nhiều hướng ứng dụng quan trọng trong khoa học và xã hội. Kết luận chính là không gian vũ trụ luôn được chiếm giữ bởi tri thức, tưởng tượng và thực hành của con người. Ứng dụng đầu tiên nằm trong giáo dục khoa học, nơi cách tiếp cận dân tộc học giúp sinh viên hiểu quy trình nghiên cứu thực tế. Các tổ chức như NASA có thể áp dụng findings để cải thiện giao tiếp giữa nhà khoa học và công chúng. Nghiên cứu cũng hỗ trợ hoạch định chính sách không gian, đặc biệt trong bối cảnh thương mại hóa vũ trụ ngày càng tăng. Phương pháp placing outer space có thể mở rộng sang nghiên cứu về biến đổi khí hậu và môi trường. Việc hiểu cách con người tạo ý nghĩa về không gian xa xôi giúp cải thiện truyền thông khoa học. Cuối cùng, nghiên cứu nhấn mạnh tầm quan trọng của chiều kích xã hội và văn hóa trong khám phá vũ trụ, nhắc nhở rằng khoa học luôn là sản phẩm của con người.

4.1. Ứng dụng placing outer space trong giáo dục và truyền thông

Ứng dụng giáo dục của placing outer space thể hiện qua việc tích hợp góc nhìn nhân học vào chương trình khoa học. Sinh viên có thể học cách tri thức khoa học được xây dựng xã hội, không chỉ là tích lũy dữ liệu khách quan. Truyền thông khoa học cũng hưởng lợi khi hiểu rõ quy trình sản xuất hình ảnh và dữ liệu không gian. Công chúng sẽ tiếp cận thông tin về khám phá vũ trụ một cách phê phán hơn. Phương pháp này cũng hỗ trợ phát triển tư duy liên ngành, kết nối khoa học tự nhiên với khoa học xã hội.

4.2. Hướng phát triển tương lai của nghiên cứu placing outer space

Hướng phát triển tương lai bao gồm mở rộng nghiên cứu sang các chương trình không gian tư nhân như SpaceX và Blue Origin. Nghiên cứu có thể khám phá cách trí tuệ nhân tạo và robot định hình nhận thức về không gian vũ trụ. Chủ đề về thuộc địa hóa hành tinh và đạo đức không gian cần được phân tích sâu hơn dưới góc độ nhân học. Hợp tác quốc tế trong khám phá vũ trụ tạo ra cơ hội so sánh văn hóa hấp dẫn. Nghiên cứu placing outer space cũng có thể liên kết với vấn đề bền vững môi trường và tương lai nhân loại.

21/04/2026

Trích đoạn nội dung tài liệu

Free ebooks ==> www.com Free ebooks ==> www.com EXPERIMENTAL FUTURES TECHNOLOGICAL LIVES, SCIENTIFIC ARTS, ANTHROPOLOGICAL VOICES a series edited by M I C H A E L M . F I S C H E R and J O S E P H D U M I T P L A C I N G O U T E R S P A C E A N E A R T H L Y E T H N O G R A P H Y O F O T H E R W O R L D S L I S A M E S S E R I Duke University Press Durham and London 2016 Free ebooks ==> www.com © 2016 Duke University Press All rights reserved Printed in the United States of America on acid-free paper ♾ Book and cover design by Natalie F. Smith Typeset in Quadraat Pro by Tseng Information Systems, Inc. Library of Congress Cataloging-in-Publication Data Names: Messeri, Lisa, [date] author. Title: Placing outer space : an Earthly ethnography of other worlds / Lisa Messeri. Other titles: Experimental futures. Description: Durham : Duke University Press, 2016. Series: Experimental futures : technological lives, scientific arts, anthropological voices | Includes bibliographical references and index. Identifiers: LCCN 2016011263| ISBN 9780822361879 (hardcover : alk. paper) | ISBN 9780822362036 (pbk. paper) | ISBN 9780822373919 (e-book) Subjects: LCSH: Ethnology. Classification: LCC GN320 .2/4—dc23 LC record available at http://lccn.gov/2016011263 Cover art: (top) Hubble Space Telescope image. Credit: NASA, ESA and the HST Frontier Fields team (STScI); acknowledgement: Judy Schmidt. Credit: NASA/JPL-Caltech/Cornell Univ./ Arizona State Univ.com C O N T E N T S Acknowledgments vii I N T R O D U C T I O N From Outer Space to Outer Place . 1 O N E Narrating Mars in Utah’s Desert . 25 T W O Mapping Mars in Silicon Valley . 71 T H R E E Visualizing Alien Worlds. 111 F O U R Inhabiting Other Earths . 149 C O N C L U S I O N Navigating the Infinite Cosmos .189 Notes 197 References 211 Index 231 A C K N O W L E D G M E N T S I audaciously claim sole authorship of this book, but truly it is a work in- fluenced, aided, and dependent on the graciousness of many others. I am indebted to the many researchers who opened up their labs and lives to me. The MIT exoplanet community kindly allowed me and my notebook to attend their meetings. Sara Seager was not only an informant but a mentor as well. Josh Winn, Leslie Rogers, Sukrit Ranjan, and Nikku Madhusudan shared their research and their wonder with me. It was serendipitous that Debra Fischer was on sabbatical in Cambridge when I was looking for a guide to take me to an observatory. Not only did she invite me, a stranger, on a research trip but she offered friendship and support throughout my research. Carol Stoker similarly took the risk of inviting me to live in close quarters with her for two weeks at the Mars Desert Research Station. Michael Broxton found a home for me at NASA Ames Research Center, and I thank Terry Fong for giving me a desk in the Pirate Lab and Zack Moratto, Ted Scharff, Mike Lundy, Ross Beyer, and Ara Nefian for their camaraderie. Thanks also to the numerous scientists at NASA and those who, when visit- ing MIT, patiently and engagingly answered my questions in interviews and informal conversations. Thanks also to Glenn Bugos and April Gage, who run the history office at NASA Ames. The institutions that provided me with intellectual homes during re- search, writing, and revision shaped how I interpreted the work of these scientists. This book’s life began in the classrooms and faculty offices of MIT’s Program in History, Anthropology, and Science, Technology, and Society (HASTS). Mentors in this phenomenal program encouraged me to experiment with disciplinary and theoretical approaches, finding means and language to address the puzzles I encountered among space scientists. Stefan Helmreich changed how I saw the world. Not only does he continue to inspire me as a scholar but he is also an exemplar of how to be impos- sibly generous with ideas and time for students. David Kaiser and David Mindell expertly guided my maneuvering between technical and social fields. Graham Jones arrived as I was leaving MIT, but he gamely stepped aboard my dissertation committee and diligently read and commented on my work. I would also like to thank other teachers and mentors I encoun- tered in Cambridge, including Heather Paxson, Chris Walley, Mike Fischer, Anne McCants, Susan Silbey, Vincent Lépinay, Natasha Schüll, Roe Smith, Roz Williams, Leo Marx, Sheila Jasanoff, Peter Galison, and Peter Gordon. Faculty mentors are all well and good, but the graduate student community of HASTS made the experience joyful. My thanks to Orkideh Behrouzan, Etienne Benson, Laurel Braitman, Nick Buchanan, Marie Burks, Candis Callison, Peter Doshi, Kieran Downes, Amah Edoh, Xaq Frolich, Chihyung Jeon, Shreeharsh Kelkar, Shekhar Krishnan, Tom Özden-Schilling, Canay Özden-Schilling, Anne Pollock, Caterina Scaramelli, Ryan Shapiro, Peter Shulman, Ellan Spero, Michaela Thompson, Ben Wilson, and Sara Wylie as well as non-HASTSies Abby Spinak and Katherine Dykes. As we have gone on to new institutions, Emily Wanderer, David Singerman, Teasel Muir- Harmony, Alma Steingart, Sophia Roosth, and Michael Rossi continue to be great friends to think with. Rebecca Woods is responsible for helping me figure out any clever title and many clever ideas in this book and to her I owe a great thanks for being a constant source of amusement and support. As a postdoctoral fellow teaching with the Integrated Studies Program at the University of Pennsylvania, Peter Struck gave me a unique home from which to think about the pedagogical and scholarly power of interdisciplin- arity. The faculty and students of the History and Sociology of Science De- partment warmly welcomed me into their lively conversations, and scholars across the university influenced how I approached transforming the disser- tation into a book. I thank John Tresch, Greg Urban, Ruth Schwartz Cowan, viii Acknowledgments Free ebooks ==> www.com Robert Kohler, Matt Hersch, Lisa Ruth Rand, Joanna Radin, Mary Mitchell, Britt Dahlberg, and Beth Hallowell. With two other postdocs, Kate Mason and Jessica Mozersky, I was part of a makeshift cohort, and we helped each other make sense of where we were and where we were going. For me this meant continuing my southerly migration and finding a home at the University of Virginia in the program of Science, Technology, and Society in the Department of Engineering and Society. Here Bernie Carlson, Mike Gorman, Tolu Odumosu, Rider Foley, Caitlin Wylie, Kay Neeley, Deborah Johnson, and colleagues in the Department of Anthro- pology, including Susie McKinnon, Kath Weston, Jim Igoe, Ira Bashkow, and China Scherz supported the final shaping of the project. Walks with Deborah, Susie, and Geeta Patel were particularly clarifying. I also thank Sarah Milov, Rachel Wahl, Blaire Cholewa, and Melissa Levy for needed dis- tractions in this final stage. I was fortunate to become part of a virtual institution of like-minded scholars who are passionate about understanding the sociality of outer space. The impact of writing, conversing, and collaborating with this group is evident on every page of this book. I thank Janet Vertesi, David Valentine, Debbora Battaglia, Zara Mirmalek, Teasel Muir-Harmony, and Lisa Ruth Rand. Valerie Olson has been an especially important interlocutor, and I thank her for the many phone calls and conference coffees. Fieldwork for this book was carried out with support from MIT’s Kelly- Douglas Fund and a doctoral dissertation grant from the National Science Foundation (SES-0956692). While finishing my dissertation, I was partially supported by the Andrew W. Mellon Foundation as a fellow for a John E. Sawyer Seminar on the Comparative Study of Cultures hosted by MIT’s De- partment of Anthropology. Ken Wissoker wisely advised me throughout this processes. I owe much thanks to him, Elizabeth Ault, Sara Leone, and Duke University Press for supporting this book. The three anonymous reviewers encouraged me to make some significant changes and sagely advised ways to sharpen and strengthen this text. As this process came to a close, I was delighted to be included in Mike Fischer’s and Joe Dumit’s Experimental Futures series, and my thanks go to them as well. The discussion of astronaut geology training from chapter 1 appears in an expanded form in Astropolitics: The International Journal of Space Politics and Policy. Acknowledgments ix www.com Many friends and family members have offered enticing, fun reasons to take a break from work. For all of the laughter, I thank Rachael Lapidis, Melissa Read, Teresa Kim, Anna Dietrich, Jeff Roberts, Abby Berry, Laura Gibson, Emily Brennan, Susan Choi, and Jeff Ebert. Armfuls of love go out to my brother, Jason, and family in Maplewood, Verona, and Avalon. Finally, for my parents, Ellen Musikant and Peter Messeri, thank you, simply, for everything. x Acknowledgments I N T R O D U C T I O N F R O M O U T E R S P A C E T O O U T E R P L A C E Concentrating on space, one encounters place. —Peter Redfield, Space in the Tropics (2000) Two young boys point up at the night sky, silhouetted against a lake reflect- ing the oranges, blues, and purples of a sky at sunset. Even though we can- not see their faces, their body language speaks an animated excitement. A viewer of this scene, caught on camera by the boys’ mother, might won- der what the kids are pointing to and why they are so excited. Sara Seager, the mother, an MIT professor of planetary science and MacArthur fellow, shared this picture with an audience at a conference on exoplanet astron- omy, the study of planets orbiting stars other than the Sun. I sat among the astronomers, listening and watching as Seager built off of the energy and aspiration of the picture as she asked the audience to imagine that this pic- ture was taken in the future. What might the boys be pointing to with such excitement? For the assembled audience, the answer was obvious: they will be pointing to a star known to have a planet just like Earth. Most known exoplanets are exotic and strange, but Seager and her colleagues hope that the future of their young field lies in the study of familiar, Earth-like plan- ets. In searching for connections between Earth and other planets, today’s planetary scientists refigure the night sky as teeming with worlds. A few years after this conference, I listened to a radio interview with an exoplanet astronomer who had attended Seager’s talk. She was trying to convey the significance of her field, asking the host: “When you look up in the sky . what do you feel? . There’s a profound sense of loneliness, I think, that the universe is so big and I’m so small.” Exoplanet astronomers claim, however, that their field is changing this structure of feeling. This scientist went on: “Imagine in the near-term future, you know, your grand- child or your great grandchild and his mother can point to a star and say, ‘That star, that star right there has a planet just like Earth and it harbors life.’ That’s a different perspective” (Batalha 2013). This is a perspective that positions Earth not as a singular blue marble floating in a sea of darkness but as one planet among many on which humans might be capable of living. Though imagining human (and other) life beyond Earth has long been a feature of speculative fiction, scientists are only recently offering defini- tive proof that such potentially habitable worlds exist and, moreover, might be common. Planetary scientists find meaning in these new discoveries by imagining and talking about planets as places. Places on Earth can be cities or villages, landmarks or landscapes.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ