Chương I Hiến chương Liên Hiệp Quốc 37 Điều 51 Chương VII Hiến chương Liên Hiệp Quốc 38 Điều 42 Chương VII Hiến chương Liên Hiệp Quốc 16 vậy, hiện nay vẫn có các ý kiến khác nhau xung quanh vấn đề đơn phương can thiệp nhân đạo. Bên cạnh các ý kiến của các học giả cho rằng hành vi đơn phương can thiệp nhân đạo là không hợp pháp, vẫn có những ý kiến bảo vệ cho đây là hành vi hợp pháp theo tinh thần và tôn chỉ của Hiến chương. Các quan điểm này sẽ lần lượt được phân tích ở phần 3. Các quan điểm hiện nay về đơn phƣơng can thiệp nhân đạo 3.
Các quan điểm bảo vệ “đơn phƣơng can thiệp nhân đạo là không hợp pháp” Các học giả phản đối đơn phương can thiệp nhân đạo39 đã lập luận rằng quyền đơn phương can thiệp nhân đạo là không hợp pháp, bởi lẽ không hề có một cơ sở pháp lý nào cho phép quyền này theo quy định của Hiến chương và các văn bản quốc tế liên quan. Thứ nhất, nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế có hai ngoại lệ rõ ràng, đó là quốc gia được quyền sử dụng vũ lực để tự vệ (1) và Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc hành động khi xét thấy cần thiết để duy trì hòa bình và an ninh quốc tế (2). Những quy định của khoản 4 điều 2 cùng với khoản 7 điều 2 HCLHQ, kết hợp với nghị quyết 2131 (NQ) của Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc (ĐHĐ LHQ) đã thủ tiêu hoàn toàn sự đe dọa sử dụng vũ lực hay sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế, ngoại trừ hai trường hợp ngoại lệ trên. Bên cạnh đó, các học giả khẳng định rằng các nhà soạn thảo Hiến chương đã quy định riêng và rõ ràng cho hai trường hợp ngoại lệ trên.
Gordon lập luận rằng nếu các nhà soạn thảo muốn cho phép sự sử dụng vũ lực cho đơn phương can thiệp nhân đạo như một trường hợp ngoại lệ thứ 3 của nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực thì các nhà soạn thảo sẽ thể hiện rõ ràng việc này. Tuy nhiên, điều kiện “đơn phương can thiệp nhân đạo” không thể được tìm 39 Brownlie, “Humanitarian Intervention”; Fairley (1980), “State actors, Humanitarian Intervention and international Law: Reopening pandora’s box”; Tom Farer (1974), “The Regulation of Foreign Intervention in civil armed conflict”; Franck & Rodley(1973), “After Bangladesh: The Law of Humanitarian Intervention by military force”; Verwey (1985), “Humanitarian intervention under international law”; Xem Eric Adjei (2005), chú thích số 3, tr.26 17 thấy trong bất cứ nơi nào trong Hiến chương. Điều này thể hiện rõ rằng không có quyền sử dụng vũ lực cho mục đích nhân đạo40. Thứ hai, Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc đã thông qua 2 nghị quyết nhằm khẳng định lý do nhân đạo là không được chấp nhận trong bất kì sự can thiệp đơn phương nào.
Đầu tiên, NQ 2625 của ĐHĐ tuyên bố “không một quốc gia hay nhóm quốc gia nào có quyền can thiệp, trực tiếp hay gián tiếp, vì bất kì lí do gì vào công việc nội bộ hay bên ngoài của một quốc gia khác”41. Tiếp theo, NQ 3314 của ĐHĐ thông qua năm 1974 coi hành vi xâm lược là việc “một nước sử dụng lực lượng vũ trang tấn công, vi phạm đến chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ hoặc nền độc lập chính trị của một nước khác”, hoặc “dưới bất kì một hình thức nào khác”, và tuyên bố rằng “không có bất cứ lý do gì là tự nhiên, hay chính trị, kinh tế, quân sự hay các mặt khác, có thể được sử dụng để biện minh cho sự xâm lược. Chiến tranh xâm lược là một tội ác chống lại hòa bình quốc tế. Như vậy, rõ ràng là bất kì hình thức can thiệp nào, dù gián tiếp hay trực tiếp vào công việc nội bộ hay bên ngoài của một quốc gia khác là không được phép, cho dù hành vi đó được tiến hành với mục đích nhân đạo.
Hành vi đó thậm chí có thể bị coi là hành vi xâm lược theo như định nghĩa43. Thứ ba, một số ý kiến44 cho rằng xuất phát từ sự lo lắng và hoài nghi về khả năng lạm dụng việc đơn phương sử dụng vũ lực của các quốc gia, do đó quyền tự vệ chính đáng của các quốc gia được giới hạn trong điều 51 HCLHQ. Theo điều 51,“những biện pháp do các hội viên thi hành trong việc thực hiện quyền tự vệ chính đáng ấy phải được báo ngày cho Hội đồng Bảo an biết và không được ảnh hưởng đến quyền hạn và niệm vụ của Hội đồng Bảo an, mà theo Hiến chương này 40 Eward Gordon(1985), “Article 2(4) in Historical Context” Xem Eric Adjei (2005), chú thích số 2, tr.edu/stu_llm] 41 Điều 1 Nghị quyết 2625 của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc thông qua ngày 24/10/1970 42 Nghị quyết 3314 của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc thông qua ngày 14/12/1974 43 Eric Adjei (2005), chú thích số 3, tr.edu/stu_llm] 44 Xem Steve G. Simon (1993), “The Contemporary Legality of Unilateral Humanitarian Interention”; Browlie (1963), “International Law and the use of Force”.
Như trên, tr.26 18 Hội đồng Bảo an có thể bất kì lúc nào áp dụng những hành động xét thấy cần thiết để duy trì hòa bình và an ninh quốc tế”45. Như vậy, ngay cả một quyền chính đáng như sử dụng vũ lực trong trường hợp tự vệ, thì quyền này cũng bị giới hạn khắt khe nhằm tránh tối đa sự lạm dụng. Mặt khác, có thể thấy đơn phương can thiệp bởi lý do nhân đạo rất dễ dàng bị lạm dụng, bởi các giới hạn của khái niệm này còn đang có nhiều tranh cãi46. Vì vậy, quyền can thiệp vì lý do nhân đạo không thể quy định mơ hồ.
Hay nói cách khác, trong sự so sánh với những giới hạn khắt khe của điều 51, khẳng định một lần nữa rằng can thiệp nhân đạo đơn phương không được cho phép trong Hiến chương. Bên cạnh đó, Browlie47cho rằng các nhà soạn thảo đã sử dụng cụm từ “chống lại độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ” để củng cố, đúng hơn là hạn chế quyền sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế. Vì thế, rõ ràng đơn phương can thiệp nhân đạo là không hợp pháp trong Hiến chương Liên Hiệp Quốc. Một số quan điểm khác nhấn mạnh “hòa bình” và “công lý” là hai giá trị quan trọng được bảo vệ dưới các quy định của Hiến chương, nhưng rằng “bất kì lúc nào cuộc đấu tranh hay căng thẳng bùng lên giữa hai hay nhiều hơn các giá trị đó, hòa bình nên là nhân tố phổ biến và sau cùng nhất” (Cassese)48.
Vì thế, trong Hiến chương, việc sử dụng vũ lực đã không được hợp pháp hóa một cách đơn thuần. Hiến chương chọn “hòa bình” trên “công lý” trong trường hợp có sự đối đầu giữa 2 mục tiêu quan trọng đó của Liên Hiệp Quốc49. Sử dụng vũ lực bị cấm như một nguyên tắc bắt buộc của luật quốc tế (trừ 2 trường hợp ngoại lệ đã nêu). Ngoài ra, các học giả cũng cho rằng đơn phương can thiệp nhân đạo đã và nên bị cấm vì lý do chính trị.
Từ lâu, nhân quyền là một vấn đề nhạy cảm bởi quyền con 45 Điều 51 Chương VII Hiến chương Liên Hiệp Quốc. 46 Eric Adjei (2005), chú thích số 2, tr.27 47 Browlie (1963), “International Law and the use of Force”. Như trên, tr.28 48 Antonio Cassese (1999), “Ex iniuria Ius Oritur: Are we moving towards international legitimization of forcible humanitarian Countermeasures in the world community ?” Như trên, tr.32 49 Như trên, tr.26 19 người luôn là mục tiêu hướng tới và bảo vệ của nhân loại trong bất kì giai đoạn nào của lịch sử. Mục đích nhân quyền vì thế có thể bị lạm dụng nếu cho phép quyền can thiệp nhân đạo.
Do đó, đơn phương can thiệp nhân đạo chỉ là một cách thức mà các quốc gia mạnh can thiệp vào các quốc gia yếu thế hơn để gia tăng ảnh hưởng của họ và hướng tới những lợi ích mà họ đạt được từ quốc gia đó nếu can thiệp vì lý do nhân đạo. Các quan điểm bảo vệ “đơn phƣơng can thiệp nhân đạo là hợp pháp” Các tác giả ủng hộ quan điểm này50 đưa ra bốn lập luận cho việc khẳng định đơn phương can thiệp nhân đạo là hợp pháp. Thứ nhất, đơn phương can thiệp nhân đạo là một quyền hợp pháp theo tập quán quốc tế và đã được các quốc gia mặc nhiên thừa nhận trong lịch sử. Sự thành lập của LHQ đã không thủ tiêu hay làm suy yếu luật tập quán can thiệp nhân đạo.
Mặt khác, Hiến chương là sự mở rộng và nhấn mạnh hơn quyền đơn phương can thiệp nhân đạo. Thứ hai, đơn phương can thiệp nhân đạo thực chất không ảnh hưởng đến chủ quyền quốc gia, dù chỉ là tạm thời. Theo D’Amato, sự toàn vẹn lãnh thổ có nghĩa là “ngăn chặn sự mất mát lâu dài của một phần lãnh thổ”51. Can thiệp nhân đạo không dẫn đến kết quả là làm mất đi chủ quyền quốc gia, cho dù là tạm thời.
Độc lập chính trị có nghĩa là “sự độc lập của quốc gia không bị tổn hại”52. Can thiệp nhân đạo sẽ không có bất kì một tác động nào đến “độc lập quốc gia” và vì thế không xâm phạm đến độc lập chính trị của một quốc gia. Đồng thời, Teson, một học giả ủng hộ mạnh mẽ quyền đơn phương can thiệp nhân đạo cho rằng sử dụng vũ lực chỉ bị cấm khi: khi nó làm suy yếu toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia mục tiêu, tác 50 John Rawls (1993), “The law of people”; Reisman (1995), “Humanitarian intervention and fledgling democracies”; D’Amato (1990), “The Invasion of Panama Was a lawful Response to Tyranny” Như trên, tr.26 51 Như trên, chú thích số 3, tr.29 52 John Rawls (1993), “The law of people”; Reisman (1995), “Humanitarian intervention and fledgling democracies”; D’Amato (1990), “The Invasion of Panama Was a lawful Response to Tyranny” Như trên, tr.26 20 động đến độc lập chính trị, chống lại các mục tiêu của Liên Hiệp Quốc53. Vì vậy, can thiệp nhân đạo trước hết đáp ứng 2 yêu cầu tại khoản 4 điều 2 HCLHQ.
Vấn đề còn lại là liệu đơn phương can thiệp nhân đạo có “trái với những mục đích của Liên Hiệp Quốc” hay không. Thứ ba, đơn phương can thiệp nhân đạo phù hợp với mục tiêu của Liên Hiệp Quốc54. Khoản 3 điều 1 của Hiến chương khẳng định một trong những mục đích của Liên Hiệp Quốc là “Thực hiện sự hợp tác quốc tế trong việc giải quyết các vấn đề quốc tế về kinh tế, xã hội, văn hóa và nhân đạo, trong việc khuyến khích phát triển và sự tôn trọng nhân quyền và những quyền tự do cơ bản cho tất cả mọi người, không phân biệt chủng tộc, nam, nữ, ngôn ngữ hoặc tôn giáo”.